Chương 18: (Vô Đề)

Mọi người đều biết, trường trung học trực thuộc trường đại học Đông Phụ và trường trung học số 2 là kình địch của nhau. Nhưng từ trước đến nay, thành tích của trường trung học trực thuộc vẫn luôn tốt hơn trường trung học số 2, ai ngờ trong kỳ thi tuyển sinh đại học năm ngoái, tỷ lệ trúng tuyển của trường trung học trực thuộc lại thấp hơn ba phần trăm, có thể nói là thất vọng, càng đáng ghét hơn chính là, trường trung học số 2 còn nhân cơ hội này để thổi phồng lên, kéo cao hạ thấp, đến mức làm các lãnh đạo trường trực thuộc phải họp suốt đêm, đỏ mắt để lập ra "Kế hoạch báo thù", bắt buộc trong năm sau phải đoạt lại vòng nguyệt quế.

Lần này chỉ khổ học sinh mới lên lớp 12.

Trường trung học số 2 không còn vô nhân đạo nữa, tốt xấu gì cũng cho học sinh lớp 12 nghỉ hè bảy ngày, trường trung học trực thuộc thì không có kỳ nghỉ hè nào cả, sau khi kết thúc kỳ thi cuối kỳ là bắt đầu dạy thêm, học bổ sung cho đến ngày 1 tháng 9 chính thức khai giảng.

Nhưng mà sau khi chính thức khai giảng lại càng khổ sở hơn. Ban giám hiệu nhà trường yêu cầu học sinh phải ở lại trường, thực hiện chính sách quản lý bán quân sự, sáu giờ mười lăm sáng vào lớp tự học sớm, mười giờ tối tự học, giờ nghỉ trưa cũng bị hủy bỏ, không cho về phòng ngủ, tất cả ở lại trong lớp học tự học, nếu buồn ngủ thì nằm sấp trên bàn ngủ một lát.

Những học sinh lớp 12 khổ không thể tả, lại không có cách nào phản kháng lại nền chính trị hà khắc này, chỉ có thể cắn răng chịu đựng, từ tháng bảy nhịn đến tháng mười hai, cuối cùng cũng đợi đến kì thi mô phỏng đầu tiên.

Kỳ thi mô phỏng lần này là thống nhất toàn thành phố, nói cách khác, đây là một vòng đối mặt mới giữa trường trung học trực thuộc và trường trung học số 2. Các lãnh đạo trường trung học trực thuộc vẫn luôn nhẫn nhịn, lần này để được nở mày nở mặt, bọn họ đã bắt đầu vẽ bánh cho các học sinh lớp 12 từ sớm, tuyên bố nếu thành tích kỳ thi mô phỏng lần này xuất sắc thì sẽ suy xét cho mọi người một kỳ nghỉ dài ba ngày vào dịp tết Dương lịch.

Tất nhiên học sinh cũng không phải là kẻ ngốc, hoàn toàn hiểu được ẩn ý của câu nói này: "Kết quả thi xuất sắc" có nghĩa là "Dù thi thế nào cũng phải vượt qua trường trung học số 2"; "Suy xét cho nghỉ tết Dương lịch" cũng tương đương với "Thi qua trường trung học số 2 cũng chưa chắc được nghỉ, nhưng không vượt qua thì chắc chắn sẽ không được nghỉ, hơn nữa còn có thể chỉnh đốn đến chết".

Những lời nói này của các lãnh đạo có thể nói là vừa ép buộc vừa dụ dỗ.

Để được yên tâm đón tết Dương lịch, các học sinh lớp 12  của trường trung học trực thuộc chỉ có thể đánh bại nhuệ khí của trường trung học số 2, đành phải vùi đầu học tập, tranh thủ đánh một trận để xoay người thật đẹp trong kỳ thi này.

Nhưng luôn có một nhóm nhỏ những người là "Sứ giả hòa bình", coi thành tích và cạnh tranh chẳng là gì cả.

Vào sáng thứ Bảy đầu tiên của tháng 12, tiết học thứ hai của lớp 12/3 là tiết Vật Lý.

Trong khoảng thời gian giáo viên Vật Lý xoay người viết lên bảng, Lâm Vũ Đường ngồi vị trí trung tâm hàng ghế trước của lớp học đã lấy một tấm gương nhỏ dài ở trong cặp sách của mình ra, nhìn về phía hàng cuối cùng của lớp học.

Đúng như dự đoán, chị Trần nằm ngủ say sưa trên bàn, còn biết đội mũ giữ ấm, không hề bị thầy giáo Vật Lý có giọng nói vang dội trên bục giảng quấy nhiễu giấc mơ đẹp.

Giáo viên vật lý cũng lười quan tâm đến cô, mặc cho cô ngủ trong lớp, chỉ cần cô không làm ảnh hưởng đến việc học của các bạn cùng lớp là được.

Nhưng nói thật, đám người ngồi bên cạnh chị Trần cũng không tạo ảnh hưởng gì tốt, không phải đang ngủ thì là đang chơi điện thoại di động, không ai đang học, hơn nữa mấy hàng phía sau còn có không ít chỗ trống, những người không đến trường đều là học sinh nghệ thuật, bọn họ đã ra ngoài trường tham gia trại huấn luyện.

Thở dài một hơi, Lâm Vũ Đường thu chiếc gương lại, trong lòng cảm thấy lo lắng, thật không biết nên làm như thế nào mới có thể kích thích ý chí chiến đấu của những tên lưu manh này.

Đối với lưu manh không cầu tiến mà nói, tiếng chuông tan học chính là chuông báo thức. Chuông tan học vừa vang lên, Trần Nhiễm Âm lập tức tỉnh lại, mắt lờ đờ cởi bỏ mũ đồng phục mùa đông, cầm lấy ly giữ nhiệt màu trắng trên bàn, giống như cán bộ già mở nắp ra, nhàn nhã uống một ngụm nước nóng.

Giáo viên Vật Lý vừa rời đi, đám "anh hùng hảo hán" ở hàng ghế sau cũng lục đục thức dậy, trong nháy mắt cả phòng học sôi động hẳn lên.

"Nghe nói lãnh đạo trường trung học số 2 cũng lập bảng sinh tử." Bạn cùng bàn của Trần Nhiễm Âm tên là Tiền Vũ Thần, là một tên mập mạp trắng trẻo đeo kính gọng đen, vì theo đuổi thời trang nên uốn tóc xoăn bằng giấy bạc, nhưng bởi vì hình tượng cá nhân hạn chế nên trông cậu ta khác xa với hai chữ "Trai hư", ngược lại còn rất dễ mến. Cậu ta nói tiếp: "Quyết tâm muốn đối nghịch với chúng ta."

Trần Nhiễm Âm khinh thường "Chậc" một tiếng: "Chẳng phải bọn họ chỉ may mắn thắng chúng ta một lần thôi sao, sao mà gáy thế nhở?" Tuy cô không thích học tập, cũng không có ý định gia nhập đội ngũ chiến đấu hăng hái, nhưng cô vẫn có một trái tim yêu mến trường cũ, ủng hộ trường cũ vô điều kiện.

Bạn nam ngồi trước mặt cô tên là Trần Hạo Dương, cậu ta xoay người gia nhập nhóm bà tám: "Trường trung học số 2 đúng là mơ mộng. Nhưng mà năm nay bọn họ thật sự cũng rất nổi bật, thi đại học vượt qua chúng ta, trận bóng rổ Trung Nhật bọn họ cũng thắng, là trận chiến của dân tộc đó! Được truyền thông cả nước thay phiên nhau đưa tin mấy tháng liền, ngay cả trang web chính thức của Cục giáo dục cũng tuyên truyền việc này, còn nổi lên tiêu đề vô cùng nhiệt huyết, "Thiếu niên có sức mạnh của thiếu niên".

Nếu tớ là lãnh đạo trường trung học số 2 thì tớ cũng đắc ý chết đi được."

Trần Nhiễm Âm hừ một tiếng: "Bọn họ cũng chỉ chơi tốt trong nửa trận sau thôi, nửa trận trước đánh như shit, tớ còn muốn bứng cái đầu người điều khiển bóng xuống luôn đó."

Tiền Vũ Thần: "Trong nửa trận trước, trên màn hình trực tiếp đều là lời mắng chửi, chúng ta bị dẫn trước với tỷ số rất lớn, lúc ấy tớ còn tưởng rằng chúng ta sẽ thua đấy." Từ "Chúng ta" ở đây không phải là "Trường trung học trực thuộc và trường trung học số 2", mà là thiếu niên Trung Quốc: "May mắn sau đó đã lấy được quyền khống chế bóng, xoay chuyển được đại cục."

Trần Hạo Dương nói thêm: "Nửa trận sau cũng bị mắng, mắng huấn luyện viên vì sao không để cậu ấy lên sớm hơn."

Tiền Vũ Thần: "Cũng có khen, khen cậu ấy đẹp trai, muốn sờ, muốn ngủ, muốn bao nuôi, cả khu vực bình luận đều gom lại không đủ một cái quần, tớ nhìn cũng xấu hổ." Còn có một chút hâm mộ và ghen tị nho nhỏ.

Trần Nhiễm Âm tỏ vẻ tán thành: "Cậu ấy quả thật rất đẹp trai, là nóc nhà của trường trung học số 2."

Trần Hạo Dương lập tức báo cáo tin tức về bạn nam này cho chị Trần: "Cậu ấy tên là Lương Vân Tiên, thành tích cao nhất trường trung học số 2. Thời cấp 2 bọn tớ cùng chung một lớp, tớ cũng có thông tin liên lạc của cậu ấy." Trường cấp hai của cậu ấy là trường trung học cơ sở số 2: "Nhưng hình như cậu ấy có bạn gái rồi, nghe bạn cùng lớp của tớ nói cậu ta và cô gái trong lễ khai giảng là một cặp."

Tiền Vũ Thần: "Cậu nói mấy lời này giống như chị Trần của chúng rất thèm muốn cậu ấy vậy, chị Trần của chúng ta đã có gia đình rồi, nhan sắc và tài năng không thua gì cậu ấy!"

Trần Nhiễm Âm dõng dạc nói: "Không sao, chị đây có thể một chân đạp hai thuyền."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!