Triệu Béo lưu loát trả lời: "Cậu ấy đi vệ sinh rồi, buổi trưa uống hai chén đồ kia, không đau bụng mới lạ." Rồi oán giận một câu, "Cậu ấy còn không mang theo giấy, toàn dùng giấy của em, sắp bị cậu ấy dùng hết rồi."
Trần Nhiễm Âm: "…"
Thật ra em không cần kể chi tiết như vậy.
Triệu Béo lại nói: "Nếu không tin thì cô vào nhà vệ sinh nam mà xem, nhưng em khuyên cô không nên đi, bốc mùi lắm, thối kinh lên được, bồn cầu mấy trăm năm không có ai dùng, còn có những con nhện lớn."
Trong phòng ký túc xá của tòa nhà cũ kỹ không có nhà vệ sinh riêng, muốn đi vệ sinh chỉ có thể đi đến nhà vệ sinh công cộng ở cuối hành lang.
Trần Nhiễm Âm đương nhiên biết nhà vệ sinh thối, bởi vì nhà vệ sinh trong ký túc xá nữ cũng y chang, nhưng cô vẫn không yên tâm, nhất định phải đi xem.
"Triệu công công" không ngại vất vả đi theo "Từ Hy thái hậu" vào nhà vệ sinh công cộng.
Còn chưa đi tới cửa nhà vệ sinh đã ngửi thấy mùi hôi thối xông vào mũi.
Thối đến nỗi khiến người ta muốn nôn.
Vì lý do giới tính, Trần Nhiễm Âm không thể vào nhà vệ sinh nam, nhưng vẫn nín thở đứng ở cửa gọi một tiếng: "Cố Biệt Đông?"
"Vâng?"
Rất nhanh đã có người trả lời, vì nhà vệ sinh trống vắng nên câu trả lời bị vọng lại.
Lúc này Trần Nhiễm Âm mới yên tâm, thở phào nhẹ nhõm.
Triệu Béo cũng hét một tiếng vào trong nhà vệ sinh: "Cậu nhanh lên nhá, phòng ngủ không đóng cửa."
Sau đó "Triệu công công" lại tự mình tiễn "Từ Hy thái hậu" đi, sau khi trở lại ký túc xá, cậu nhanh chóng khóa cửa lại, vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm: "Nguy hiểm vãi, lúc đi tới cửa nhà vệ sinh tớ suýt thì chết vì sợ, sợ Chim Ưng xông thẳng vào."
Ngô Nguyên ngồi dậy khỏi giường, ném đống vớ thối trong chăn xuống đất: "Lý Thông đáng tin ghê."
Lý Thông là một nam sinh lớp 9/3, vừa rồi ở trong nhà vệ sinh cũng là cậu ấy.
Triệu Béo thở dài, đi đến bên giường của mình nói: "Anh Đông đúng là to gan, ở nơi này còn dám trốn ra khỏi phòng."
Nam sinh ở giường trên của Ngô Nguyên tên là Dương Lịch Vũ nói: "Đây là địa bàn của cậu của cậu ấy, đương nhiên là cậu ấy muốn thế nào cũng được."
Triệu Béo trả lời: "Tớ thấy cậu của cậu ấy cũng không có vẻ gì là sẽ đồng ý cho cậu ấy trốn khỏi phòng."
Ngô Nguyên tỏ vẻ đồng ý: "Tớ cũng cảm thấy nếu cậu của cậu ấy biết chuyện này, cậu ấy không chết cũng phải bị lột da."
Sau khi Trần Nhiễm Âm trở lại phòng ngủ thì hỏi thăm tình hình bên kí túc xá nữ của Lý Tư Miên, xác nhận không có vấn đề gì xong cô mới bưng chậu đi rửa mặt. Lúc quay lại, cô thay đồ ngủ, rồi lên giường đi ngủ.
Mãi đến khi sắp ngủ thiếp đi, bỗng dưng cô nghĩ tới cái gì đó, mở to mắt bật dậy trên giường, đi dép lê đi tới bên cạnh bàn, cầm lấy thứ gì đó nhét vào trong túi.
Lý Tư Miên vẫn chưa ngủ, cầm di động hỏi một câu: "Cậu đang tìm gì vậy?"
"Thuốc buổi trưa bác sĩ kê cho tớ." Trần Nhiễm Âm nói, "Cố Biệt Đông bị tiêu chảy, ngày mai mang qua cho em ấy."
Thuốc đó cô rất quen thuộc, những bệnh thường gặp của của vấn đề tiêu hoá đều có thể dùng.
Lý Tư Miên nhớ đến chuyện gì đó: "Nhiều người bị tiêu chảy thế à?"
Trần Nhiễm Âm sửng sốt: "Còn ai nữa? "
Lý Tư Miên: "Hàn Kiều, lúc tớ đi kiểm tra phòng ngủ con bé cũng không có ở đó, Nhậm Nguyệt nói bụng con bé không thoải mái nên đi vệ sinh."
Cả người Trần Nhiễm Âm cứng đờ, nhìn chằm chằm Lý Tư Miên: "Cậu có đến nhà vệ sinh kiểm tra không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!