Chương 15: (Vô Đề)

Phòng y tế của cơ sở huấn luyện cảnh sát đặc nhiệm nằm ở tầng một của tòa nhà huấn luyện, lúc Cố Kỳ Châu ôm Trần Nhiễm Âm xông vào tòa nhà huấn luyện, vừa hay đi qua một nhóm nữ cảnh sát vừa mới kết thúc huấn luyện.

Nhóm nữ cảnh sát này thuộc về trung đội 3, bình thường cũng được đội trưởng Cố huấn luyện không ít lần, từ lâu trong lòng họ đã gán cho anh cái danh "lạnh lùng vô tình vô nhân tính", chưa từng thấy anh có một mặt thương hoa tiếc ngọc như vậy, ai nhìn thấy anh cũng khiếp sợ như gặp quỷ.

"Tớ bị ảo giác sao? Đây thật sự là Diêm vương Cố?" Chu Thiến của trung đội 1 hoảng hốt nhìn chằm chằm bóng lưng Cố Kỳ Châu, trong ánh mắt tràn đầy vẻ "không thể tưởng tượng nỗi".

Nghê Nhát Mộng cùng đội cũng há hốc mồm: "Thật sự là sống đủ lâu thì chuyện gì cũng gặp được."

Chu Thiến: "Vợ anh ta làm sao vậy? Không phải sáng nay vẫn ổn sao?"

---Đọc full tại ---

Nghê Nhất Mộng: "Tớ thấy cô ấy cứ ôm bụng mãi, hay là đau dạ dày?"

Mặt Chu Thiến nhíu lại, tức giận bất bình nói: "Diêm vương Cố đúng là tên tiêu chuẩn kép! Lần trước tớ đau bụng đi tìm anh ta xin nghỉ một ngày, cậu đoán xem anh ta nói gì?"

Nghê Nhất Mộng: "Bảo cậu kiên cường lên?"

Sắc mặt Chu Thiến trầm xuống, bắt chước biểu cảm cùng giọng điệu của diêm vương Cố: "Chút chuyện nhỏ này cũng đáng để cô xin nghỉ một ngày?

Về ký túc xá uống nước nóng rồi nằm nghỉ hai tiếng là khỏe thôi.

Nghê Nhất Mộng: "..."

Chu Thiến: "Xem như tớ nhìn thấu anh ta rồi, anh ta cũng không phải kẻ vô nhân tính."

Nghê Nhất Mộng thở dài: "Chỉ là đối tượng không phải chúng ta mà thôi."

Nói xong, cô lấy điện thoại di động ra, cập nhật tin tức mới nhất lên một nhóm chat của đội cảnh sát đặc nhiệm, còn đặt tiêu đề rất lá cải: [Khiếp sợ, tại sao diêm vương Cố lại ôm một cô gái xinh đẹp xông vào phòng y tế trong giờ nghỉ trưa?]

Chu Thiền đọc xong rất vui vẻ: "Viết tiêu đề thế này, cậu không sợ anh ta xử lý cậu sao?"

Nghê Nhất Mộng bình tĩnh cất điện thoại: "Không đâu, anh ấy không ở trong nhóm này. Với cả, tôi đã làm gì đâu, Côn Minh còn mắng anh ta ghê hơn, nói anh ta "trộm gà" chết đi được."

*trộm gà: Tiếng địa phương Bắc Kinh, có ý ích kỷ và keo kiệt.

Chu Thiến hóng hớt hỏi: "Cậu kể tớ nghe xem?"

Giữa trưa, chỉ có một nữ bác sĩ trung niên đang trực trong phòng y tế, thấy Cố Kỳ Châu ôm Trần Nhiễm Âm chạy vào, bà ấy cũng rất kinh ngạc.

Cố Kỳ Châu đặt Trần Nhiễm Âm lên giường trong phòng khám, nói nhanh với bác sĩ: "Cô ấy bị bệnh dạ dày."

Trần Nhiễm Âm ôm bụng trên, nói rõ: "Co thắt dạ dày."

Nữ bác sĩ mặc áo blouse trắng đứng dậy khỏi ghế đảu, đi đến bên giường, cúi đầu hỏi Trần Nhiễm Âm: "Đau lắm không? Cô có thể chịu đựng được không? Nếu không chịu được thì dùng thuốc giảm đau."

Không chịu được, không chịu được một chút nào, nhưng Trần Nhiễm Âm hiểu rằng bây giờ cô không thể nói thẳng là không được, không thì sao có thể khiến đội trưởng Cố đau lòng đây? Suy nghĩ một lát, cô yếu ớt trả lời: "Thật sự đau chết mất..." Nói xong, hốc mắt còn đỏ lên, giọng nói còn mang âm mũi như sắp khóc.

Cố Kỳ Châu vẫn luôn nhíu mày, nghe cô nói xong còn nhíu chặt hơn, hai hàng lông mày đã nhăn lại thành hình một chữ "xuyên". Anh bất lực mím môi lại, trong mắt tràn ngập sự lo lắng.

Bác sĩ nữ: "Thế thì tiêm đi." Rồi quay sang nói với Cố Kỳ Châu ở bên cạnh, "Anh bế cô ấy đến phòng nghỉ số 1 trước, tôi sẽ qua ngay."

---Đọc full tại ---

"Được." Cố Kỳ Châu lập tức bế Trần Nhiễm Âm lên, bước nhanh ra ngoài.

Trong phòng nghỉ số 1 có ba giường bệnh trống, Cố Kỳ Châu đặt Trần Nhiễm Âm trên giường trong cùng, thuận tay đắp chăn cho cô.

Trần Nhiễm Âm vẫn ốm yếu, mái tóc dài đen nhánh mềm mại xoä trên gối trắng như tuyết, sắc mặt tiều tụy yếu đuối, tuy rằng có vài phần là giả vờ, nhưng cũng có phần yếu ớt thật vì thật sự là quá đau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!