Mặt trời chói chang, phù hiệu cảnh sát treo trên tòa nhà của đội cảnh sát đặc nhiệm lấp lánh rực rỡ.
Bầu không khí trên sân tập nghiêm túc và trang trọng, Cố Kỳ Châu mặc đồ đen, chân mang ủng quân đội, đứng thẳng tấp, giọng nói lạnh lùng vang vọng: "Đừng tưởng thi được vào đội cảnh sát đặc nhiệm rồi là mọi chuyện đã ổn, nhắc mọi người một câu, ác mộng chỉ mới bắt đầu thôi, tôi chính là ác mộng của mọi người."
Thực ra so với 2 vị lãnh đạo mà nói, thời gian phát biểu của anh không hề dài, những mỗi chữ đều đầy tính răn đe và cảm giác ức bách. Rõ ràng là cái nóng mùa hè tháng tám nhưng lại khiến người ta có cảm giác như cái rét mùa đông: "Cuộc huấn luyện tân binh này có tỷ lệ đậu, sứ mệnh của tôi là hạ thấp tỷ lệ đậu của mọi người bằng mọi giá, khiến mấy con gà yếu nhớt cút ra khỏi đội cảnh sát đặc nhiệm."
Anh vừa dứt lời, bầu không khí trên sân tập trở nên kỳ lạ. Mặc dù vẫn lặng ngắt như tờ, thế nhưng ai ai cũng mang vẻ chột dạ.
Các tân binh thấp thỏm không yên, ngoài ra còn có một vài người tức giận và không phục vị cấp trên vô lý này. Các đội viên cũ thì ánh mắt sáng rực, như: một đàn sói đói, háo hức đợi "hành hạ" lính mới. Học sinh của trường trung học số 2 thì túa mồ hôi lạnh thay cho những tân binh kia, đồng thời trong lòng cũng gắn cái mác "vô nhân tính" cho người đội trưởng mặt người nhưng lại không nói tiếng người kia.
Chỉ có mỗi Trần Nhiễm Âm là cảm thấy đội trưởng Cố thế này quá quyến rũ.
---Đọc full tại ---
Nhưng Cố Kỳ Châu cũng hiểu đạo lý vừa đấm vừa xoa, anh im lặng vài giây, lúc lên tiếng lần nữa thì giọng anh đã nhẹ nhàng hơn đôi chút, thế nhưng vẫn toát ra vài phần khiêu khích: "Tôi biết chắc chắn bây giờ mọi người rất không phục, vậy nên tôi rất mong chờ mọi người có thể dùng hành động thực tế để vả mặt tôi." Sau đó lại trầm giọng nói vào micro, "Có tự tin vả được mặt tôi không?"
Trên sân tập lác đác truyền đến vài tiếng: "Có..."
Cố Kỳ Châu cười khẩy: "Chỉ vậy?"
Bàu không khí lại lần nữa im như thóc, người nào người nấy đều có thể cảm nhận được cơn giận của đội trưởng.
Sắc mặt Có Kỳ Châu tối lại: "Tôi hỏi lại lần nữa, có lòng tin vả mặt tôi không?"
Mọi người dưới bục đồng thanh hô lớn:"Có".
Chấn động vòm trời, vút thẳng lên tầng mây, ngay cả những học sinh của trường trung học số 2 đứng phía sau cũng hô lớn theo.
Giọng nói của các thiếu niên lanh lảnh và trong veo, xem lẫn tiếng hô mạnh mẽ vang dội của người trưởng thành, vô cùng nổi bật.
Cố Kỳ Châu hơi nâng cằm, nhìn về phía sau sân tập, khẽ cười nói: "Suýt thì quên mất, hôm nay còn có mấy bạn nhỏ đến đây."
Các học sinh đang trong độ tuổi phản nghịch đều không muốn bị gọi là "các bạn nhỏ, cảm thấy bị xem thường, nhưng chúng cũng không dám phản bác gì, bởi vì chúng cảm nhận được rõ ràng ý xấu trong giọng nói của người đội trưởng này. Ngay cả Cố Biệt Đông cũng hơi lo lắng tháp thỏm, bởi vì cậu chưa từng thấy cậu mình lạnh lùng phũ phàng thế này bao giờ, thế nhưng cậu vẫn rất tự mãn:
Đây là cậu ruột mình, trên địa bàn của cậu, chắc chắn ông cậu sẽ chiếu cố mình hơn.
Cố Kỳ Châu thở dài, nói vào micro: "Đến cũng đã đến rồi, vậy thì lột một lớp. da rồi hẵng đi."
Học sinh trường trung học số 2: "…"
Không, bọn em không muốn!
Cố Kỳ Châu hoàn toàn phớt lờ vẻ hoảng sợ và thấp thỏm của các cô cậu thiếu niên, mặt lạnh lùng nói: "Đến đội cảnh sát đặc nhiệm thì phải tuân theo quy tắc của đội cảnh sát đặc nhiệm, ràng buộc bản thân theo tiêu chuẩn đội viên chính quy, ai dám trái với quy tắc của tôi thì tôi khiến người đó ăn không ngon ngủ không yên."
Học sinh trường trung học số 2: "...
Cứu với!
Chẳng phải đến chơi à? Sao lại thế này?
Các bạn học nhát gan đã bắt đầu ngoảnh mặt nhìn chủ nhiệm, hệt như gà con nhìn gà mẹ, ánh mắt đầy đáng thương, khát khao được che chở.
Trần Nhiễm Âm thầm nghĩ: Nhìn cô làm gì? Nhìn cô vô ích thôi, cô cũng sợ mà... Phép vua cũng thua lệ làng thôi!
Có Kỳ Châu cười khẩy: "Không cần nhìn giáo viên của các em, ở đây lời nói của giáo viên các em không có hiệu lực, tôi mới là người có quyền quyết định."
Học sinh trường trung học số 2: "...
Được rồi, tốt thôi, chú đừng nói nữa, bọn cháu muốn về trường học bù.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!