Tiểu Vinh nhận ra Tiểu Thôi, lúc thấy anh ấy xuất hiện, cô ấy còn tưởng rằng anh ấy đến đón bọn họ. Đang định nhắc chân đi đến đó thì Tiểu Thôi khẽ lườm cô một cái, ra hiệu cho cô ấy không được động đậy.
Tiểu Vinh giương mắt nhìn, sau đó cô ấy nhìn thấy một cảnh khiến bản thân ngạc nhiên hơn nữa. Tiểu Thôi dẫn luật sư đi vào phòng thẩm vấn bên cạnh.
Đó là phòng thẩm vấn của Ngô Hà.
Cảnh tượng sau đó còn gay cấn hơn, chẳng bao lâu sau, Tiểu Thôi ra ngoài rồi đi thẳng ra cửa. Lúc anh ấy quay lại đằng sau còn có một người đi theo.
Vóc dáng người đó cao gầy, gương mặt anh tuấn, nhất là đôi mắt của anh, vừa hẹp dài vừa sâu thăm thẳm, trông cực kỳ thu hút.
Không biết do tâm trạng không tốt hay là vì chuyện gì khác, vẻ mặt anh rất u ám, lúc nhìn xung quanh còn khẽ nhíu mày.
Sau đó, anh nhanh chóng giãn mày, những người khác không hề chú ý đến sự khác thường của anh.
Người khác không chú ý nhưng Tống Viện lại nhìn thấy.
Cô nhướng mày, khi nhìn thấy ánh mắt của anh, cô đã nuốt những lời đang định nói xuống.
Tống Viện khẽ nở một nụ cười châm biếm. Nếu nhìn kỹ còn có thể thấy trong nụ cười đó kèm theo cả sự cô đơn khó phát hiện.
Cái liếc mắt đó của Chu Diễn có vẻ như chỉ là vô ý lướt qua, anh không hề dừng lại, thu hồi tầm mắt rồi đi vào phòng thẩm vấn dưới sự dẫn đường của Tiểu Thôi.
Cánh cửa phòng thẩm vấn mở ra rồi lại đóng vào.
Cơ thể căng thẳng của Tống Viện không chống đỡ được nữa, cô đột nhiên khuỵu xuống, bàn tay đặt trên bàn hơi run rẩy.
Cô thu tay lại đặt trên đùi, hai tay đan chặt vào nhau, tránh cho người khác nhìn ra sự khác thường của cô.
Tiểu Vinh hoàn hồn, cô ấy đi đến bên cạnh Tống Viện, kéo tay cô, nói nhỏ: "Chị Viện, giám đốc Chu…"
Sao anh lại đi vào trong phòng thẩm vấn?
Tống Viện ngước mắt ra hiệu cho Tiểu Vinh im lặng, Tiểu Vinh mím môi không nói nữa.
Cảnh sát hỏi xong, đưa bản ghi chép đến trước mặt cô: "Nào, ký tên vào đây."
Tống Viện nhận bút, ký tên mình xuống.
Cảnh sát nói rằng bọn họ có thể về trước, có việc gì sẽ tìm bọn họ sau.
Tống Viện khẽ gật đầu, tối nay xảy ra quá nhiều chuyện, ngoài sự mệt mỏi ra, cô không còn cảm thấy gì khác.
Tiểu Vinh đỡ cô dậy, hai người chậm rãi đi về phía cửa.
Chưa đi đưa mấy bước, cánh cửa phòng thẩm vấn đã mở ra. Một hàng người sải bước ra ngoài, dẫn đầu là Chu Diễn.
Anh nhìn thẳng về phía trước, lúc đi đến cửa, anh không dừng lại mà lướt qua người Tống Viện, như thể người bên cạnh không hề liên quan gì đến anh vậy.
Tay Tống Viện buông thõng bên người hơi co lại. Cô còn nhớ đêm qua người đàn ông này đã làm mưa làm gió trên người cô thế nào, ngậm lấy tai cô như thế nào, anh không ngừng gọi cô ra sao: "Mèo ơi, mèo ơi…"
Dấu vết trên người vẫn chưa biến mất, mỉa mai nhất là, vào ngày hôm nay, người tạo ra dấu vết đó gặp cô lại coi cô như người xa lạ.
À, không đúng.
Còn không bằng cả người lạ.
Có lẽ người lạ còn có thể mỉm cười chào hỏi với người không quen biết nhưng thứ mà anh cho cô vĩnh viễn chỉ là một bóng lưng vô tình.
Ngô Hà đi đằng sau Chu Diễn, cô ta nở một nụ cười đắc ý, khẽ nói: "Tống Viện, lần sau gặp tôi nhớ đi đường vòng nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!