Nam Thành mưa như trút nước, mặt đất vừa hơi khô ráo được một chút giờ lại bị mưa xối ướt, hoa cũng bị nước mưa tạt đổ nghiêng ngả, cánh hoa rơi đầy đất.
Gió thổi mạnh đến mức không đứng vững nổi.
Lúc Tống Viện bước xuống xe, áo choàng trên vai bay lên theo gió rồi lại hạ xuống, gió thổi lên người khiến cảm giác lạnh lẽo nháy mắt lan ra toàn thân.
Vì tham gia tiệc rượu nên tối nay cô cố ý mặc sườn xám, hoa mẫu đơn trên bộ sườn xám cực kỳ nổi bật, cánh hoa sinh động như thật, thiết kế tinh xảo, tôn lên đường cong của Tống Viện một cách hoàn hảo.
Cô phù hợp với cả phong cách gợi cảm và phong cách thanh lịch, khó trách người hâm mộ gọi cô là tiểu tiên nữ, đúng là trông cô thật sự giống tiên nữ.
Nhất là trong khoảnh khắc ánh đèn rực rỡ chiếu lên người cô, xinh đẹp đến mức người ta không thể rời mắt.
Vô số ánh mắt đổ dồn về cô, có người còn khẽ bàn tán: "Ôi, cô nói xem, Tống Viện muốn xinh đẹp có xinh đẹp, muốn kỹ năng diễn xuất có kỹ năng diễn xuất, tại sao người chiến thắng giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của Kim Phi lại không phải cô ấy chứ?"
Người bên cạnh ghé lại gần, thì thầm: "Thì chẳng phải là vì cô ấy không có người chống lưng à?"
"Ý của cô là… Ngô Hà có ô dù?"
Người đó cầm chiếc ly chân cao lên, khẽ nhấp môi, nhún vai nói: "Tôi không nói gì đâu nhé, lời này là do cô tự nói đó."
Nói rồi, người đó cầm ly rượu đi về phía trước, vẫy tay với Tống Viện ở phía xa, nhiệt tình chào hỏi: "Tống Viện, cuối cùng cô cũng tới rồi, tôi đợi cô lâu lắm rồi."
Người này là một ngôi sao mới trong giới giải trí, sau khi quay xong một bộ phim chiếu mạng đã quen biết được ông lớn, dựa vào sự dẻo miệng của mình mà giành được rất nhiều hợp đồng.
Ngoài mặt thì thân thiết với tất cả mọi người nhưng thực tế thì rất nhiều tin xấu của các nghệ sĩ đều do cô ta tiết lộ, cô ta là kẻ ba phải, ai mạnh thì nghiêng về phía người đó.
Người mà cô ta định lôi kéo là Ngô Hà nhưng ai mà ngờ được rằng không những không thành công mà còn bị Ngô Hà mỉa mai ngược lại là không có năng lực. Vậy nên bây giờ cô ta mới chuyển sự chú ý lên Tống Viện.
Suy cho cùng, ngoài Tống Viện ra gần như chẳng còn ai có thể cạnh tranh được với Ngô Hà.
Tống Viện nhìn người đi tới, nở một nụ cười khách sáo: "Chào chị Tô."
"Ôi chao, gọi chị cái gì." Tô Khanh lấy một ly rượu trên tay bồi bàn, mỉm cười, nói: "Gọi tôi là Tô Khanh là được."
Chẳng có cô gái nào muốn nghe người khác gọi mình là chị, Ngô Hà không thích, Tô Khanh cũng không phải ngoại lệ.
Không phải Tống Viện không hiểu lý do, vừa nãy cô cố ý gọi như vậy. Cô vẫn còn nhớ, hai tháng trước, quảng cáo dầu gội đầu bị cái người tên Tô Khanh cướp đi.
Mặc dù làm trong im lặng nhưng chẳng ai là kẻ ngốc.
Tống Viện nhận lấy, nâng cao ly rượu: "Mời."
Lúc cô giơ tay lên, Tô Khanh nhìn thấy chiếc vòng tay kim cương trên cổ tay cô, ngạc nhiên đến nỗi quên cả uống rượu, nói: "Ái Chi Luyến?"
Tống Viện nhướng mày: "Hửm?"
Tô Khanh chỉ chiếc vòng trên cổ tay cô: "Chiếc vòng cô đang đeo được thiết kế bởi bậc thầy M nổi tiếng thế giới đó. Nghe nói ý định ban đầu khi ông ấy thiết kế nó là để tưởng nhớ mối tình đầu. Chiếc vòng tay này là hàng không bán, cô mua chiếc vòng quý giá này thế nào vậy?"
Tô Khanh lăn lộn trong giới thượng lưu lâu như vậy cũng không phải là phí công, cô ta cũng biết nhìn hàng.
Tống Viện nhìn chằm chằm chiếc vòng kim cương trên tay, cô nhớ lại hình ảnh tối qua, khi đ*ng t*nh, người đàn ông đã đeo chiếc vòng tay này lên tay cô. Dưới ánh đèn mờ ảo, mắt anh sáng rực, ánh mắt tỏa ra ánh sáng say lòng người.
Cô cảm thấy hốt hoảng trong ánh sáng đó, không kìm được lòng, hỏi: "Chu Diễn, anh có yêu em không?"
Nói xong, cô căng thẳng chờ anh trả lời.
Chu Diễn nhẹ nhàng kéo cô dậy, mặt vùi trên hõm vai cô, nói: "Yêu, sao lại không yêu."
Tống Viện còn muốn hỏi bắt đầu từ khi nào? Kéo dài bao lâu rồi?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!