Chu Diễn hắt hơi hai cái, Tiểu Thôi đưa khăn giấy cho anh: "Giám đốc Chu, quà tặng cho cô Tống đã chuẩn bị xong, anh có muốn xem không?"
Chu Diễn vừa lau vừa xua tay: "Không cần."
Tiểu Thôi lại nói: "Có hot search của anh và cô Ngô còn nóng, anh có muốn xem không?"
"Dập nó xuống." Chu Diễn dừng một lát, làm như nhớ tới cái gì đó, anh lạnh lùng nói: "Sau này không được để mấy thứ như hot search xuất hiện nữa."
"Vâng." Tiểu Thôi nói: "Lần trước anh tặng bức tranh cho cô Ngô, cô ấy rất hài lòng, trợ lý của giám đốc Ngô vừa rồi gọi điện thoại đến cũng nói cảm ơn, anh xem chuyện đó có phải là đã ổn rồi hay không?"
Nói đến dự án, Chu Diễn lập tức thay đổi sắc mặt, ánh mắt của anh xẹt qua vẻ sắc bén: "Lão già họ Ngô kia sao có thể dễ dàng nhường đất như vậy được?"
"Không chịu đưa ư?" Tiểu Thôi nói: "Nhưng tất cả chúng ta đều làm theo yêu cầu của ông ta mà."
Chu Diễn lạnh nhạt nói: "Chúng ta có làm nhưng Ngô Hà không phải còn chưa làm sao?"
Tiểu Thôi gật đầu: "Vậy chúng ta lại đi đổ thêm dầu vào lửa?"
Chu Diễn gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn: "Trong những đồ cậu chuẩn bị hãy chọn ra một món tặng cho Ngô Hà đi."
"Nhưng mà..." Tiểu Thôi do dự nói: "Lỡ như cô Tống biết, cô ấy có tức giận hay không?"
Anh ấy nhớ tới chuyện vòng cổ lần trước, vốn cũng chỉ chuẩn bị một cái, ai ngờ đúng lúc Ngô Hà đến thì thấy được, lúc đi còn liếc mắt vài lần. Cuối cùng vì bất đắc dĩ, anh ấy lại phải đặt thêm một cái y chang.
Vẻ mặt Chu Diễn thản nhiên, khẳng định: "Không sao đâu, chẳng phải mua thêm một cái nữa là được rồi sao."
Hiệu suất làm việc của Tiểu Thôi rất nhanh, vòng đeo tay kim cương rất nhanh đã được đưa đến tay Ngô Hà, Ngô Hà cười nói: "Nói cho giám đốc Chu biết, chuyện mà tôi đồng ý anh ấy thì tôi nhất định sẽ làm được."Buổi chiều, Chu Diễn nhận được điện thoại của Ngô Hải, ông ta muốn thương lượng chuyện đất đai, tâm tình của người đàn ông trung niên này dường như rất tốt, lúc nói chuyện vẫn cười.
Chu Diễn ứng phó.
Bữa tiệc lần này là Ngô Hải tự mình tổ chức, những người có mặt ngoại trừ Chu Diễn ra còn có Ngô Hà, Ngô Hà là tình nhân của ông ta, ngoại trừ Chu Diễn ra thì không ai biết chuyện này cả. Ba người nói chuyện rất vui vẻ, rất nhanh đã đạt được hợp đồng bằng miệng.
Thật trùng hợp, hôm nay vừa hay là sinh nhật một người bạn thân của Nguyễn Văn Văn, tiệc sinh nhật của người đó cũng ở khách sạn này, trong lúc đi vệ sinh, cô ấy ngâm nga ca hát sải bước, đi được một đoạn lại vòng về, cô ấy khom lưng nhìn vào trong phòng.
Bên trong, một nam một nữ đang uống rượu cười nói vui vẻ, người phụ nữ ăn mặc rất gợi cảm, váy ngắn màu vàng nhạt, trước ngực lộ ra nhìn không sót một chút nào.
Hai chân cô ta vắt chéo, dường như vô ý ngã về phía người đàn ông, căn phòng hơi tối nên cô ấy không nhìn rõ.
Nguyễn Văn Văn dí sát đầu vào, cô ấy muốn nhìn rõ ràng hơn một chút, đôi mắt suýt chút nữa là "mù lòa".
Tầm mắt của cô từ trên người phụ nữ di chuyển đến trên người đàn ông, mới vừa rồi chỉ nhìn thấy một bên mặt anh, còn chưa xác định được là ai thì lúc này nhìn thấy cả khuôn mặt, Nguyễn Văn Văn nấc cụt, mắng thành tiếng: "Mẹ kiếp! Chu Diễn."
Nguyễn Văn Văn lập tức nhận ra người phụ nữ bên cạnh là ai.
Đó không phải là Ngô Hà sao?
Làm thế nào mà hai người họ có thể đi cùng nhau được?
Tính tình của Nguyễn Văn Văn nóng nảy, cô ấy lập tức lấy điện thoại di động từ trong túi ra gọi điện thoại cho Tống Viện: "Cậu đang ở đâu?"
Lúc đó, Tống Viện đang ở nhà tập thể dục, nghe thấy điện thoại di động vang lên, cô lập tức dừng lại: "Ở nhà."
"Cậu mau tới đây." Nguyễn Văn Văn nói: "Phải nhanh lên."
"Hả? Có chuyện gì vậy?" Tống Viện hỏi.
"Cậu bị cắm sừng rồi!" Nguyễn Văn Văn cúp điện thoại gửi, sau đó, cô gửi cho Tống Viện vị trí của mình.
[Tên cặn bã Chu Diễn này lại đang ăn cơm với Ngô Hà, cậu mau tới đây, tớ với cậu đi bắt gian!]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!