Năm nay thời tiết ở Nam Thanh hơi thất thường, vừa vào đông đã bắt đầu đổ mưa, nhiệt độ cũng theo đó mà giảm đi nhiều. Giây phút mở cửa ra, gió lạnh ập tới khiến Tống Viện không nhịn được mà rùng mình.
Vết ửng hồng trên mặt đã nhạt đi, có một khoảnh khắc cô cảm thấy hoảng hốt khi nhìn thấy người ngoài cửa.
Chu Diễn thản nhiên bước vào, anh vòng qua Tống Viện, đi vào phòng khách. Nơi này trang trí theo sở thích của anh, hai màu đen trắng giao thoa trông cực kỳ lạnh lẽo.
Tiểu Vinh gật đầu nói: "Chào giám đốc Chu."
Sau đó cô ấy nhìn Tống Viện, chỉ về phía cửa, rụt cổ, nhanh chân nhanh tay đi ra ngoài.
Cửa đóng lại, Tống Viện chậm rãi quay người, đi đến trước mặt Chu Diễn, bình tĩnh nói: "Sao anh lại rảnh rỗi đến đây?"
Mặc dù đang cười nhưng người sáng suốt đều có thể nhìn ra được tâm trạng của cô không tốt, giọng điệu mang theo sự bất mãn.
Chu Diễn vừa cởi cúc áo vest, vừa ngồi xuống ghế, hai chân vắt chéo. Anh vỗ vị trí bên cạnh mình, hạ thấp giọng xuống: "Nào."
Rất ít khi anh dỗ dành cô, chủ yếu là vì Tống Viện không cần dỗ, cho dù có giận thật thì chỉ cần tặng vài món quà là được.
Nhưng dường như lần này hơi khác.
Hiếm khi thấy Chu Diễn để tâm như vậy. Thấy cô không động đậy, anh nhướng mày, giọng điệu nhẹ nhàng hơn: "Đứng đó làm gì, đến đây ngồi đi."
Ánh đèn chiếu xuống mặt người đàn ông giống như những ngôi sao sa. Ánh sáng mờ ảo khiến cho đường nét khuôn mặt của anh trông càng tinh xảo, anh tuấn hơn, giống như một người bước ra từ trong tranh vậy.
Chẳng trách người Nam Thanh đều nói giám đốc Chu của tập đoàn nhà họ Chu đẹp tựa thiên tiên. Nhìn như thế này đúng là có dáng dấp của thần tiên thật.
Tống Viện không nói chuyện, cô lặng lẽ đứng nhìn anh.
Chu Diễn nới lỏng cà vạt rồi cởi cúc áo trên cùng, thấy cô vẫn không động đậy, anh chậm rãi đứng dậy, đi đến trước mặt cô. Không một lời giải thích, anh kéo tay cô, dắt cô cùng nhau ngồi xuống sofa.
Tậm trạng Tống Viện không tốt nên không muốn nhìn thấy anh, còn chưa kịp ngồi ấm mông, cô đã đứng lên. Chu Diễn thấy vậy, ngăn cô lại, cánh tay thon dài ôm lấy eo cô, kéo vào trong lòng mình.
Tống Viện vùng vẫy: "Buông tay."
Chu Diễn chỉ coi như cô đang giận dỗi, anh không những không buông tay mà còn dùng sức hơn, ấn đầu cô lên ngực mình, bình tĩnh nói: "Giận à?"
Ai trải qua chuyện như thế này cũng sẽ giận thôi, cô tức giận không phải là điều đương nhiên à?
Tống Viện ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt di chuyển từ cằm lên đến mắt, thấy anh không có suy nghĩ hối lỗi, hy vọng nhỏ nhoi trong lòng cô bỗng chốc biến mất.
Cô vốn tưởng rằng anh sẽ giải thích, sẽ xin lỗi nhưng xem ra là cô đã nghĩ nhiều, anh căn bản không hề có ý định xin lỗi.
Khóe môi khẽ nhếch lên, giọng điệu khó chịu: "Giận? Tôi có tư cách gì để giận? Tôi và giám đốc Chu có quan hệ gì đâu?"
Cô chưa bao giờ nói chuyện với Chu Diễn bằng giọng điệu này, nhất thời anh cảm thấy không thể chấp nhận được, nhíu mày, nói: "Tống Viện."
Anh rất ít khi gọi thẳng họ và tên của cô.
Lúc tâm trạng tốt thì gọi cô là Viện Viện.
Lúc đ*ng t*nh thì gọi cô là mèo con.
Lúc trêu đùa cô thì gọi cô là Viện.
Mà cô thì trước giờ luôn ngoan ngoãn, chưa từng chọc giận anh nên anh chẳng mấy khi gọi hai từ "Tống Viện" này. Tống Viện không nhớ được rằng đã bao lâu kể từ lần cuối anh gọi tên cô một cách nghiêm túc như vậy.
Tống Viện ngước cằm lên như một con chim công kiêu ngạo, hàng mi dài cong vút, có thứ gì đó tràn ra từ trong đôi mắt đen láy.
Không biết là do ánh sáng chói mắt hay là do thứ gì khác, ánh mắt Chu Diễn hơi thay đổi nhưng chỉ trong chốc lát đã khôi phục lại như bình thường. Anh buông tay, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, giọng nói không có độ ấm: "Đừng gây sự nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!