Chương 50: (Vô Đề)

Khóe mắt Tiêu Thần nhìn về phía này, thật ra khi Chu Diễn vừa mới xuất hiện là anh ấy đã thấy rồi, cái ôm vừa rồi cũng là cố ý diễn cho anh xem.

Vẻ mặt Chu Diễn vẫn bình tĩnh như thường, thậm chí ngay cả khi ánh mắt hai người chạm nhau, anh ấy cũng không nhìn thấy một chút chua xót nào trong mắt anh mà thay vào đó lại là sự đắc ý.

Khóe miệng anh cong lên, nở một nụ cười khó hiểu.

Ý cười bên trong đáy mắt Tiêu Thần dần vơi đi, anh ấy còn đang không hiểu lý do tại sao thì đột nhiên một dáng người mảnh khảnh lọt vào trong tầm mắt, hai hàng lông mày anh ấy nhíu chặt lại với nhau, bàn tay buông thõng bên người dần dần cuộn chặt lại.

Ánh mắt anh ấy sắc bén như dao, tựa như muốn nói với anh rằng: Chu Diễn, anh giỏi lắm.

Chu Diễn đã lăn lộn trên thương trường chừng ấy năm trời, thế nên đương nhiên anh biết mình cần phải làm thế nào để khiến cho đối thủ phải khuất phục, anh nghiêng người nhướng mày ra hiệu cho người phía sau.

Cô gái từ từ bước ra, ánh mắt nhìn về phía trước, nhẹ giọng gọi: "Anh họ."

Sau khi Tiêu Thần nghe thấy cách gọi này thì trong lòng vô thức run lên, anh ấy theo bản năng nhìn về phía Tống Viện, Tống Viện nhướng mày hỏi: "Em gái cậu à?"

Tiêu Thần khựng lại vài giây, sau đó dịu dàng nói: "Đúng vậy."

Tống Viện bĩu môi: "Vậy cậu đừng đứng đó nữa, mau đi qua bên đó đi."

Tiêu Thần thật sự không muốn qua, thế nhưng cục diện trước mắt khiến anh ấy không thể không qua, trước khi bước qua đó, anh ấy nhẹ nhàng hỏi: "Tối nay chị ăn cơm với tôi nha?"

Tống Viện cười cười, nói: "Không được, cậu vẫn nên đi với em gái mình thì tốt hơn."

Nhìn dáng vẻ dè dặt của cô gái nhỏ đây thì e rằng dù cô có đồng ý đi ăn đi nữa thì cũng ăn không vô.

Tiêu Thần còn đang muốn thuyết phục thì đột nhiên Đàm Vũ lại gọi một tiếng: "Anh họ."

Tống Viện cười tránh sang một bên.

Ngón tay Tiêu Thần hết cuộn lại rồi mở ra hết lần này đến lần khác, cuối cùng anh ấy chỉ có thể nhìn Tống Viện rời đi.

"Anh họ, em…" Đàm Vũ bước đến trước mặt Tiêu Thần, đang muốn mở miệng nói thì bị anh ấy kéo tay tay lôi đi ra ngoài.

Khi Tiêu Thần đi lướt qua Chu Diễn còn hung hăng liếc anh một cái.

Chu Diễn nhếch môi cười, cười một cách hả hê.

Trận này, anh thắng.

Tống Viện nhìn thấy cảnh này thì lập tức hiểu rõ, cô bước đến trước mặt Chu Diễn, bình tĩnh hỏi: "Là do anh làm?"

Chu Diễn nhìn cô, ánh mắt như tỏa sáng nhìn cô không chút e ngại, thẳng thắn thừa nhận: "Đúng vậy."

Tống Viện hỏi: "Tại sao?"

Chu Diễn nhấc chân bước về phía trước một bước, khoảng cách giữa hai người đột nhiên bị thu hẹp lại, hơi thở mát lạnh của anh bỗng chốc vây hãm Tống Viện ở giữa.

"Vì em."

Tống Viện ngẩng đầu nhìn anh, tựa như không ngờ anh sẽ nói như thế, cô biết Chu Diễn là một người kiêu ngạo như thế nào, ba năm ở bên nhau, lần nào cô cũng là người bày tỏ tình cảm của mình đối với anh, nói thích anh, yêu anh nhiều thế nào hết lần này đến lần khác.

Còn anh?

Chưa bao giờ có.

Dường như những lời ngon tiếng ngọt đó là cấm kỵ ở trong từ điển của anh, mặc kệ cô có dính người, dụ dỗ, làm loạn thế nào thì anh vẫn chỉ dùng sự lạnh lùng của mình đáp lại.

Ba năm qua anh chưa từng làm bất cứ điều gì cho cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!