Tống Viện sững sờ, cứ ngây ra nhìn cảnh tượng trước mặt như vậy. Người đàn ông đẹp trai khẽ nhếch môi, đưa bức tranh trong tay cho cô gái trước mặt.
Cô gái đưa tay ra với nụ cười thẹn thùng, ngón tay thon dài vô ý chạm vào ngón tay của người đàn ông. Dường như đã đạt được mục đích, nụ cười trên mặt còn xán lạn hơn lúc nãy.
Dáng vẻ cô ta lúc nói chuyện rất yêu kiều, khiến tim người nghe đập liên hồi.
Có một vài phóng viên truyền thông kéo tới điên cuồng chụp ảnh của hai người họ. Ánh đèn sân khấu chói mắt khiến Tống Viện càng lúc càng không nhìn rõ khung cảnh trước mặt.
Độ ấm trên người dần biến mất, cô bỗng nhiên cảm thấy cực kỳ lạnh lẽo.
Cao Tùng phát hiện ra sự khác thường của cô, hỏi khe khẽ: "Tống Viện, em sao vậy?"
Mặt Tống Viện trắng bệch, cô ngẩng đầu nhìn anh ấy: "Anh Tùng, em mệt rồi, muốn rời khỏi đây."
Tâm điểm chú ý của mọi người đổ dồn vào người trước mặt, không ai chú ý đến Tống Viện rời đi lúc nào, cánh cửa tự động mở ra rồi đóng lại.
Mãi tới khi ngồi vào trong xe Tống Viện mới cảm thấy ấm áp hơn một chút.
Cô ôm tay dựa vào cửa xe, chăm chú nhìn khung cảnh bên ngoài, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh người đàn ông đang mỉm cười, người phụ nữ e lệ đứng bên cạnh. Người đàn ông đưa bức tranh cho người phụ nữ đó, người phụ nữ dịu dàng nhận lấy. Hai người dựa vào nhau rất gần, nhìn từ góc độ của cô, gần như họ đang tựa vào nhau.
Thậm chí cô còn nhìn thấy ngón tay Ngô Hà chạm vào ngón tay anh. Mặc dù chỉ tiếp xúc trong một thời gian ngắn ngủi, có lẽ không đến một giây nhưng lòng cô vẫn khó chịu.
Cao Tùng đang khuyên nhủ gì đó nhưng thấy vẻ mặt Tống Viện còn trắng hơn tờ giấy nên anh chỉ đành nuốt những lời giảng giải đó vào bụng. Con gái hay suy nghĩ, nói nhiều sẽ không tránh khỏi áp lực.
Anh ấy mím môi, thu hồi tầm mắt.
Xe chậm rãi đi về phía trước, Tống Viện chìm vào trong ký ức, cô nhớ lại khoảng thời gian vừa mới ở bên Chu Diễn. Có lần hai người cùng nhau ăn cơm, trong lúc ăn cơm không cẩn thận làm rơi thìa xuống đất, cô cúi xuống nhặt lên, vừa đúng lúc Chu Diễn cũng cúi người xuống nhặt, ngón tay hai người vô ý chạm vào nhau.
Mặt cô đỏ bừng, tim đập thình thịch.
Vẻ mặt anh hơi xị xuống, ngón tay nhanh chóng co lại.
Lúc đó cô đang chìm đắm trong cảm giác "thích anh" nên căn bản không chú ý đến chi tiết này. Chẳng qua là vào một ngày nào đó bỗng nhiên nghe Tiểu Thôi nhắc tới cô mới biết, hóa ra Chu Diễn mắc hội chứng sợ bẩn rất nghiêm trọng.
Nghiêm trọng đến mức độ nào?
Người không quen đều không thể chạm.
Sau khi cô biết chuyện này, cô còn thấy hơi xúc động.
Điều xúc động hơn là, tối hôm đó sau khi Chu Diễn uống say đã giữ cô lại, hai người còn làm rất lâu nữa. Sau khi xong việc, cô quấn chăn, mừng thầm trong lòng, hóa ra Chu Diễn đối xử với cô khác với những người khác.
Nếu không…
Sao anh có thể…
Chỉ là không ngờ được rằng điều mà cô cho là khác biệt đó chỉ là sự tự nguyện của bản thân cô, đối với anh mà nói, ai cũng như nhau.
…
Phía bên kia, bên trong chiếc Maybach, Chu Diễn cởi chiếc áo vest trên người xuống, vứt cho Tiểu Thôi: "Vứt đi."
Một tay Tiểu Thôi nhận lấy áo, một tay đưa một chiếc áo khác cho anh: "Giám đốc Chu."
Chu Diễn nhận lấy rồi mặc lên, lúc cài cúc áo, dường nhớ đến chuyện gì đó, anh nhìn lên tay.
Tiểu Thôi hiểu ý, lấy nước sát khuẩn từ trong túi áo ra: "Giám đốc Chu."
Chu Diễn xòe tay ra, xịt nước sát khuẩn vào lòng bàn tay và mu bàn tay. Anh dùng sức chà xát, dường như muốn chà bay một lớp da.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!