Chương 49: (Vô Đề)

Tống Viện sửng sốt, nén nụ cười chưa kịp nở trên khóe môi.

Giọng nói cô lạnh lùng: "Tránh ra."

Chu Diễn không biết tại sao cô lại thay đổi sắc mặt như thế nhưng vẫn ngoan ngoãn buông tay, cánh tay rơi xuống quẹt qua vai của cô.

Tống Viện khựng lại giây lát, ánh mắt có vài phần ghét bỏ.

Chu Diễn nhìn đến đôi mắt cô, tim run theo: "Xin lỗi em."

Anh tự cho là thái độ mình rất thành khẩn nhưng lại không biết rằng trong mắt Tống Viện lại là một cảnh khác.

Anh qua loa với cô.

Hẹn hò ba năm, anh qua loa lấy lệ với cô rất nhiều lần, lần nào cũng đòng ý ngoài miệng, quay đi là quên mất, nếu nhắc lại sẽ khiến anh khó chịu.

Khi không vui, anh ta thích nhất là bạo lực lạnh.

Không phản ứng, không giải thích, mặc kệ cô có làm gì.

Là cô yêu trước, chỉ có thể nhượng bộ, dù có giận đến mức nào thì người nhượng bộ chắc chắc sẽ là cô.

Cô cũng giận bản thân mình lắm, tại sao lại không mạnh mẽ cứng rắn.

Nhưng, cô không có cách nào.

Cô rất thích anh, cô không thể chịu được sự thờ ơ của anh, chứ đừng nói chi đến khi anh khó chịu.

Nguyễn Văn Văn mắng cô ngốc, lúc yêu nhau với Chu Diễn thì không biết, bây giờ ngẫm lại thì đúng là ngốc thật.

Tống Viện không nói gì thêm, nhấc chân đi vào nhà, xoay người định đóng cửa.

Chu Diễn ngăn lại, nhưng lần này anh không chặn bằng chân mà dùng tay, anh thò tay vào khe cửa rồi thấp giọng giải thích: "Hai cô gái lúc nãy không phải anh tìm đâu."

"Là Trình Xuyên."

"Anh không làm gì hết."

"Không làm?" Tống Viện hừ một tiếng: "Không làm gì vậy tại sao trên người anh toàn là mùi nước hoa phụ nữ nồng nặc? Giám đốc Chu à, anh thật sự coi tôi là đứa con nít ba tuổi phải không?"

"Đừng gọi anh là giám đốc Chu nữa?" Chu Diễn đau khổ nói.

Cái tiếng giám đốc Chu này, anh không nghe nổi, cũng không chịu nổi.

Tống Viện không muốn phí lời với anh nữa, lại dùng lực đẩy cửa.

Ngón tay Chu Diễn ăn đau, huyết sắc trên mặt nhạt đi một chút, nhìn thẳng vào cô.

Thời gian giằng co càng lâu, Chu Diễn hiểu ra được sự thật rằng, Tống Viện đúng là không cần anh nữa.

Bằng không, sao cô lại nhẫn tâm thấy anh bị thương như thế.

Sau một lúc, Tống Viện buông cửa ra trước, cửa mở ra, cô ngẩng đầu nhìn anh: "Được rồi, anh đi đi."

Chu Diễn xấu hổ rút tay về, lui ra phía sau, khi không ai chú ý thì nhẹ nhàng lắc ngón tay, đau đớn nơi đó dường như cũng không đau bằng sự lạnh lùng của cô.

Anh nhẹ giọng nói: "Anh có thể đi vào ngồi một chút không?"

Tống Viện nhin anh, đôi mắt bình tĩnh: "Không được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!