Hai người đàn ông say rượu đi từ ghế lô bên cạnh ra, vô tình đụng phải Chu Diễn, anh nhướng mày, hắn ta sợ tới nỗi run rẩy, vội gật đầu nói: "Ặc, xin lỗi anh, không phải cố ý đâu."
Chu Diễn lạnh lùng nhìn bọn họ, không nói gì.
Người đàn ông tiếp tục xin lỗi: "Xin, xin lỗi anh nhiều."
Người đi cạnh cũng xin lỗi theo: "Xin lỗi anh, chúng tôi…"
Cánh cửa phía sau ghế lô mở ra, Tống Viện đứng ở cửa, nhìn Chu Diễn rồi lại nhìn hai người đàn ông kia.
Chu Diễn nghe được tiếng cửa mở ra, anh đứng bật dậy, ánh mắt ra hiệu hai người kia đi trước.
Người đàn ông bị ánh mắt anh uy h**p, vội cúi đầu bước đi.
Tống Viện thấy đám người đi rồi, thản nhiên hỏi: "Sao anh lại ở đây?"
Chu Diễn bị gió trong hành lang thổi một lúc lâu, cơ thể còn chưa khỏe lên, khóe mắt hồng hồng, giọng nói yếu thế hơn rất nhiều: "Tụ tập với bọn Trình Xuyên."
Tống Viện nhìn cánh cửa ghế lô mở ra, khóe môi hơi nhếch lên, cười khẩy: "Tụ tập? Hay đấy."
Ánh sáng lờ mờ, Chu Diễn không chú ý tới vẻ mặt thay đổi rất nhỏ của cô, nói theo: "Ừm, rất hay."
Sắc mặt Tống Viện trầm xuống, tức giận ẩn hiện nơi đáy mắt, cáu bẳn hỏi: "Chẳng qua là tôi có thắc mắc này."
Chu Diễn nhướng mày: "Thắc mắc gì?"
Tống Viện ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Mấy anh có bốn người thì chia như thế nào?"
Chu Diễn nghĩ cô đã nhìn thấy tảng thịt bò trên bàn, giải thích: "Ai cũng có hết." Sau khi bọn anh ăn xong rồi thì chính là của cô.
"Ai cũng có?" Đây là lần đầu tiên Tống Viện nghe được những lời buồn cười như vậy, cô cười có chút quỷ dị: "Hào phóng quá nhỉ."
"Tụi anh là bạn thân." Có phúc thì cùng hưởng.
"Cũng đúng." Tống Viện mím môi: "Anh làm gì cũng để ý đến cảm giác của người khác, là tôi ảo tưởng rồi."
Cô vừa dứt lời, Chu Diễn nhíu mày, anh không hiểu được ý tứ của Tống Viện: "Gì cơ?"
Tống Viện bĩu môi: "Nhanh trở về đi, đừng để người ta thân con gái phải sốt ruột chờ đợi."
"Con gái? Con gái gì?" Chu Diễn càng hoang mang hơn.
Ánh mắt Tống Viện lướt qua anh, rơi xuống ghế lô phía sau: "Gái hát đó."
"Hát? Hát gì?" Chu Diễn càng nghe càng không hiểu, quay đầu nhìn theo ánh mắt của cô, vừa nhìn thấy suýt nữa sợ xám hồn.
Cái thằng Trình Xuyên không biết đã kêu hai cô gái vào từ khi nào, đang ôm eo cô nọ, hát tình ca với người ta.
Bảo sao cô hỏi chia kiểu gì?
Bảo sao ánh mắt của cô càng lúc càng lạnh lẽo.
Hóa ra là…
Chu Diễn giải thích: "Không như những gì em thấy đâu, bọn anh không có."
"Không có gì? Không tìm người?" Tống Viện hỏi anh: "Thế người trong đó là gì, quỷ à?"
Chuyện này đúng thật là nhảy vào sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch mà, Chu Diễn định vươn tay kéo cô: "Em đừng hiểu lầm, anh không có hứng thú với những người con gái khác."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!