Nói chuyện phiếm trên đường, điện thoại Cao Tùng gọi tới, đầu tiên giải thích một số vấn đề công việc, sau đó nói với cô《 Mê say 》 dẫn trước hàng trăm nghìn phiếu bầu trong cuộc bỏ phiếu trực tuyến.《 Mê say 》cơ hội đoạt giải nhất định rất lớn.
Vì sự tham gia của Chu Diễn giải thưởng cho nữ chính xuất sắc, Tống Viện đã bỏ lỡ mấtt dịp tốt, lần này giải thưởng Hoa Mai, cô nhất định phải thành công.
Đang nói chuyện, WeChat của tiểu Vinh hiện lên.
Tống Viện chuyển sang giao diện WeChat, muốn nói chuyện với cô: Bữa sáng hôm nay rất ngon, sau này sẽ mua của nhà này
Còn chưa kịp gõ tin nhắn gửi qua cô ấy lại gửi tiếp tin nhắn.
[ Chị Viện, em có việc gấp phải về muộn, bữa sáng chị muốn ăn gì, em gọi đồ ăn mang đến cho chị.]
Tống Viện dừng lại, bữa sáng không phải tiểu vinh mua??
Cao Tùng nói xong sự việc treo điện thoại, Tống Viện gửi tin nhắn WeChat cho Tiêu Thần.
[ Cảm ơn bữa sáng của cậu. ]
Tiêu Thần thật sự phân phó Tôn Sướng đưa bữa sáng cho Tống Viện, chỉ là anh ấy không biết, Tôn Sướng đã xảy ra chuyện nên bữa sáng không được giao, vì vậy anh ấy không nghi ngờ gì, [ Hợp vị không? ]
Tống Viện: [ Ừm, ăn rất ngon. ]
Tiêu Thần: [ Vậy là tốt rồi. ]
Từ trong xe Bentley không ngừng truyền đến tiếng ho khan, Thôi Dương đưa ly nước tới " Chu tổng, tôi biết anh thích Tống tiểu thư, muốn bảo vệ cô ấy nhưng anh không thể bởi vì chuyện này mà không quan tâm tới thân thể của chính mình. Anh xem, cảm mạo lại càng nghiêm trọng."
Chu Diễn nhận lấy ly nước nhẹ nhàng nhấp một ngụm, nước ấm xuống bụng, cảm giác đau rát nơi cổ họng biến mất một chút, ngứa ngáy cũng nhẹ hơn.
Nhìn Thôi Dương một cái, ngửa đầu lại uống thêm một ngụm nước khác.
Thôi Dương mím môi, đem những lời còn lại nuốt vào trong bụng, nói với tài xế: "Đến bệnh viện thứ ba."
Chu Diễn nói: "Đi công ty."
Thôi Dương nhíu mày: "Nhưng anh ——"
Chu Diễn bình tĩnh nói: "Đi công ty."
Đi được nửa đường, anh nhớ ra điều gì đó, lấy điện thoại di động ra, dùng một số khác gửi tin nhắn cho Tống Viện.
[Tối nay muốn ăn gì, anh làm cho em. ]
Tống Viện vừa định đi ra ngoài, nghe được tin âm thanh thông báo tin nhắn lấy ra di động ra xem, rũ mắt vừa thấy, đuôi lông mày hơi chau lại buông ra.
Trả lời: [ Không cần. ]
Cô dường như mỗi lần đều cự tuyệt hắn.
Nhìn thấy nội dung trả lời, sắc mặt Chu Diễn tựa hồ càng tái nhợt đi, khuôn mặt mờ mịt phản chiếu trên cửa sổ xe, khóe môi hơi nhếch lên lộ ra một nụ cười gượng gạo cùng với biểu cảm hiện tại của hắnchỉ cảm thấy thực đáng thương.
Chu Diễn : [Có ăn đồ tráng miệng không? Anh có thể làm ]
Chu Diễn : [Nếu không muốn ăn tráng miệng anh có thể làm những cái khác. ]
Chu Diễn : [Cái gì cũng đều được. ]
Mỗi câu hắn nói một câu rồi một câu càng hèn mọn.
Một lúc lâu sau, Tống Viện mới trả lời tin nhắn .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!