Tống Viện hiển nhiên không ngờ người ở cửa lại là Chu Diễn, ý cười trên mặt cũng dừng lại, khóe miệng từng chút nhếch lên, đường cong xinh đẹp của lông mày cũng không còn xuất hiện.
"Tại sao anh lại ở đây?"
Chu Diễn thấy sắc mặt cô dần trầm xuống, lặng lẽ siết chặt ngón tay buông thõng bên người, trong lòng cảm thấy chua xót không nói nên lời, giống như món canh mận chua mà cô uống trước khi đi ngủ giờ bắt đầu lên men, vị ngọt không còn, thứ dư lại đều là vị đắng.
Toàn thân đều cảm thấy không thoải mái.
Nhưng loại không thoải mái này lại không để người khác có thể khống chế, dần dần to lên, cuối cùng nụ cười trên mặt anh dần dần biến mất.
Hai hàng lông mày mượt mà, nhẹ giọng nói: "Anh đi ngang qua."
Thôi Dương th* d*c theo ở phía sau, chân bước lảo đảo một cái, trong lòng kêu một tiếng: Mẹ kiếp! Ông chủ thế nào lại nhát tiếp.
Tống Viện nâng cằm lên liếc anh, đưa tay nhẹ nhàng vặn nắm đấm cửa, kéo nhẹ khóe môi: "Đi ngang qua cửa nhà tôi?"
Trong giọng nói ẩn chứa một tia trào phúng.
Chu Diễn tới là muốn xem cô có ổn không, thấy cô còn có tâm tình dỗi người, nhịp tim cũng dần từ từ trở lại, phối hợp khẽ cười một tiếng: "Ừm, là do hướng dẫn tới."
Ngụ ý: Việc không liên quan đến tôi
Đêm mưa là lúc mà Tống Viện khó khăn nhất, rất nhiều chuyện không hay sẽ xảy ra ở đêm mưa, cô không có tâm trạng cùng anh trêu chọc, nhíu mày nói: "Nếu như vậy, đi đi, không tiễn."
Nói rồi, duỗi tay ra đẩy cửa.
Cửa vừa muốn đóng lại, có chân duỗi tiến vào, cô lại dùng lực đập một phát, tiếng rít nhẹ vang lên.
Tống viện dừng lại, ánh mắt lại lần nữa rơi xuống trên mặt anh, không biểu cảm nói: "Còn có việc?"
Chu Diễn giật giật chân, "Đau."
Trước kia lúc mà anh nói đau, Tống Viện đều sẽ đau lòng không chịu được, hận không thể thay anh chịu đựng, hiện tại nghe tới, đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười.
Lúc anh làm cô đau thì làm sao?
Lúc cô đau thì anh ở đâu?
Cô đau dạ dày phải nằm viện, ở đó năm ngày, cô mong chờ từ sáng sớm đến tối, rồi từ tối đến sáng sớm hôm sau, mong ước lớn nhất của cô là anh có thể đến thăm cô, dù chỉ một tiếng đồng hồ.
Không đúng, nửa giờ cũng rất tốt.
Kỳ thật cô lúc đó ý nghĩ rất nông cạn, chỉ cần anh có thể tới, mặc dù chỉ là lộ mặt cô cũng sẽ vui mừng, đáng tiếc là, trước sau thì cô không thể đợi anh.
Năm ngày.
120 tiếng đồng hồ, thời gian vài phút anh cũng không muốn cho cô.
Ngày xuất viện cô còn tự an ủi chính mình, không sao hết, hôm nay tới là được. Tiểu Vinh xách theo vali hành lý thúc giục cô rất nhiều lần, cô đứng đợi ở cửa phòng bệnh, cúi đầu nhìn di động.
Cũng không biết đợi bao lâu, thẳng đến khi có người bệnh mới tiến vào, cô rốt cuộc cũng không còn lý do để chờ đợi.
Đau sao?
Ừm, xác thật rất đau.
Tống Viện không chút nương tay, lạnh lùng nói: "Dịch cái chân anh ra."
Cơ hội gặp mặt khó có được, Chu Diễn không dễ bỏ qua như vậy, chân lại hướng vào trong, đuôi mắt cong lên nói: "Đang vội, khát nước, có thể cho cốc nước uống không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!