Chương 45: (Vô Đề)

Tống Viện thuận miệng hỏi: "Lần sau người hợp tác với em vẫn là Tiêu Thần?"

Cao Tùng lắc đầu: "Không biết bên Tiêu Thần xảy ra chuyện gì, nghe nói từ chối rồi, vì vậy người phụ trách tổ tiết mục hơi mất hứng, à, em biết chuyện gì không?"

Ngón tay Tống Viện cong rồi lại duỗi ra, thản nhiên nói: "Chắc là do không sắp xếp được thời gian, em từng nghe cậu ấy nhắc đến."

Thật ra trong lòng cô biết rõ vì sao Tiêu Thần lại từ chối.

Nhưng vậy cũng tốt, chờ đợi mà không có hy vọng là một loại tra tấn đối với anh ấy, rời xa vẫn tốt hơn.Một nơi khác, câu lạc bộ Tinh Hải.

"Người anh em à, cậu làm tốt lắm, chỉ trong vòng một tuần mà ký được ba hạng mục lớn chọc cho ông già nhà tớ tức đến xanh mặt rồi." Trình Xuyên vừa uống rượu vừa nói.

"A Diễn ký hạng mục thì cha cậu tức cái gì chứ? Hơn nữa việc làm ăn của cha xậu và A Diễn lại không có xung đột với nhau." Hứa Đông hỏi.

Chu Sâm gật đầu phụ họa theo: "Đúng vậy."

Trình Xuyên ngửa đầu uống hết rượu trong ly, đặt xuống một cách nặng nề: "Rất tức giận là đằng khác, giận vì tớ không giỏi bằng A Diễn, giận bản thân ông ấy không có tốt số như chú Chu, sinh được một đứa con trai có ích như A Diễn."

Hứa Đông vui vẻ nói: "Điểm này chú Trình nói đúng, đúng là cậu không bằng A Diễn, đúng không Thường Sâm?"

"c*́t!" Trình Xuyên nói: "Có một chỗ tớ hơn A Diễn."

"Chỗ nào?" Hứa Đông hỏi.

"Phụ nữ." Anh ấy đắc ý nói: "Tớ không giống A Diễn, theo đuổi một người c*̃ng không xong."

Câu nói này như con dao đâm vào ngực Chu Diễn, tay cầm ly rượu c*̉a anh hơi khựng lại, mi mắt rũ xuống, cười tự giễu, không phản bác, anh ngẩng đầu uống hết số rượu còn lại.

Hứa Đông đá Trình Xuyên một cái, nháy mắt, nhỏ giọng nói: "Lảm nhảm cái gì vậy?"

Trình Xuyên c*̃ng ý thức được bản thân mình lỡ lời, vội vàng nói: "Ôi, phụ nữ giống như quần áo, cái này không vừa thì chúng ta lại đổi cái khác, không tốt hơn sao."

Anh ấy vỗ vai Chu Diễn: "Bỏ đi, anh em giới thiệu cho cậu vài người."

Chu Diễn đặt ly xuống, dựa lưng vào ghế sô pha nghịch chiếc bật lửa trong tay, đốm lửa chập chờn hắt lên khuôn mặt anh một cách mờ ảo, anh không biết mình đang nói cho bọn họ nghe hay là đang nói với chính mình, giọng nói tràn ngập ưu sầu: "Nếu như không muốn đổi thì phải làm sao đây?"

Anh vừa dứt lời, bầu không khí trong phòng lập tức trầm xuống.

Hứa Đông, Trình Xuyên, Chu Sâm mím môi nhìn nhau, không biết nên nói gì.

Đáy mắt Chu Diễn hiện lên một tầng bi thương, anh ngẩng đầu nhìn đèn chùm được treo bên trên, ánh đèn mờ ảo rõ ràng là phản chiếu khuôn mặt đang cười của anh, thế nhưng lại còn khó coi hơn cả khóc.

"... Tớ đánh mất cô ấy rồi."

Trình Xuyên chưa bao giờ khuyên ai nên không biết lúc này phải nói gì mới tốt, anh ấy nâng khủyu tay chọc vào Hứa Đông, Hứa Đông dang tay lắc đầu, sau đó lấy khăn giấy trên bàn ném qua Chu Sâm.

Chu Sâm cau mày, mấp máy môi: Tớ không biết phải nói gì.

Trình Xuyên nháy mắt, bĩu môi, ra hiệu anh ấy nhanh lên.

Chu Sâm đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh Chu Diễn, an ủi nói: "Nếu thật sự thích, vậy thì cậu nên tiếp tục theo đuổi, một ngày không được thì hai ngày, một tháng không được thì hai tháng, một năm không được thì hai năm, rồi sẽ có một ngày cậu làm được."

Đôi mắt Chu Diễn đỏ hoe nhìn Chu Sâm.

Chu Sâm nói: "Đó là cách thầy giáo trường chúng ta theo đuổi người yêu đấy, hình như được năm năm rồi, cậu chỉ mới có bao lâu đâu chứ, đừng nản lòng, tụi mình ủng hộ cậu."

Trình Xuyên họa theo: "Tụi mình ủng hộ cậu."

Hứa Đông nói: "Đúng vậy, ủng hộ cậu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!