Chu Diễn đứng lên, đáy mắt lộ sự xót xa, hỏi lại lần nữa: "Lần này em vẫn muốn chọn anh ta à?"
Ngón tay anh vô thức siết chặt, Tống Viện cảm thấy tay mình sắp bị anh siết gãy đến nơi, cố sức tránh né: "Buông ra."
Chu Diễn nhìn cô chăm chú, trong mắt phản chiếu gương mặt cô. Đôi lông mày thẳng, đôi mắt trong veo, bờ môi đỏ au, rõ ràng vẫn là gương mặt trước đây. Nhưng tại sao? Tại sao lại trở nên lạnh nhạt đến nhường này?
Trước đây anh chưa từng cầu xin ai, cũng chưa bao giờ hạ mình trước người khác, mọi ngoại lệ đều dành cả cho cô, chẳng lẽ cô không thấy được sao?
Chu Diễn nghĩ không ra, thật sự nghĩ không ra.
Cơn đau nhói vào tim truyền đến từ cổ tay khiến Tống Viện không khỏi nhíu mày, khẽ rên một tiếng.
Chu Diễn tỉnh táo lại, nhìn xuống cổ tay đã ửng đỏ của cô, buông tay ra: "Xin lỗi, anh không cố ý."
Tống Viện không muốn để ý đến anh, vừa rút điện thoại ra vừa đi ra ngoài, cô gửi WeChat cho Tiểu Vinh: [Tới đón chị, mau lên.]
Tiểu Vinh trả lời ngay: [Dạ.]
Khi đi qua quầy thu ngân, cô rút trong ví ra một xấp tiền mặt để lên quầy, không thèm đếm: "Không cần thối."
Nói rồi cô đẩy cửa đi ra ngoài.
Chu Diễn thấy cô mở cửa ra, nhìn cô bước xuống cầu thang mà tim như bị dao nhọn đâm, rõ ràng ở đây nhiệt độ ấm áp nhưng anh lại cảm thấy thật lạnh, lạnh đến nổi cả người run rẩy.
Cơ thể anh lảo đảo, chống tay lên bàn, bàn cũng rung theo khiến cái cốc chân cao đổ xuống, rượu vang đỏ bên trong tràn ra ngoài chảy xuống đất, bắn lên giày anh.
Một vũng đỏ tươi đập vào mắt khiến mắt anh đau nhói.
"Ầm!" Bên ngoài chợt có tiếng sấm.
Suy nghĩ của Chu Diễn lập tức bị cắt ngang, anh mở to mắt như nhớ ra điều gì. Ngay giây tiếp theo, anh cầm lấy áo vest khoác trên ghế chạy ra ngoài.
Anh nhớ… Cô rất sợ tiếng sấm.
Tống Viện đang đứng bên đường chờ xe, tiếng sấm đột ngột vang dội khiến cô sợ run người, khuôn mặt lập tức tái nhợt, run rẩy rút điện thoại ra gọi cho Tiểu Vinh.
Không biết Tiểu Vinh đang làm gì mà cứ không nghe điện thoại.
Ngón tay Tống Viện bấu chặt vào túi xách, móng tay đâm vào rất sâu.
"Xin lỗi, cuộc gọi tạm thời không thể kết nối…" Lời nhắc tự động vang lên, Tống Viện ngắt điện thoại, tiếp tục gọi lại.
Bất chợt sau lưng cô có tiếng bước chân, ngay giây tiếp theo cánh tay cô bị giữ chặt, cô ngã vào lồng ngực nóng bỏng, từ bên trên có giọng nam quen thuộc.
Anh nói: "Anh đưa em về."
Tống Viện chầm chậm ngẩng đầu, sợi tóc lướt qua cằm Chu Diễn. Cô nhìn yết hầu anh cuộn lên, còn cả quai hàm đang cắn chặt.
Anh cụp mắt nhìn cô, dưới đáy mắt hiện vẻ lo âu.
Đây là vẻ mặt cô chưa từng nhìn thấy. Trong ba năm bên nhau, trước giờ anh vẫn luôn tự chủ và bình tĩnh như một khối băng không thể tan chảy. Cô dùng lòng nhiệt huyết của mình để sưởi ấm cho anh, anh lại dùng sự lạnh lẽo đóng băng cô.
Cuối cùng, lòng nhiệt huyết của cô cũng không đủ. Cuối cùng, cô bị đông lạnh đến đau khổ cùng cực. Có những việc không thể tha thứ nhưng mà… Nếu thật sự sự muốn tha thứ sẽ rất có lỗi với bản thân từng dâng hiến toàn tâm toàn ý.
Ba năm trước cô có thể ngốc nhưng ba năm sau thì không được.
Anh…
Cô không cần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!