[Chị ở đâu?]
[Xin lỗi về chuyện vừa rồi, là tôi mất bình tĩnh.]
[Sau này tôi sẽ không vậy nữa, đừng giận tôi.]
[Sáng mai tôi đón chị.]
[Không có ý gì khác, chỉ là đại diện nói gần đây có người hâm mộ đến, hi vọng chúng ta có thể ở chung một khung hình]
Tống Viện cúi đầu đáp: [Được. ]
Màn hình điện thoại của cô không thuộc loại bảo mật riêng tư, anh hơi nheo mắt cũng có thể nhìn ra được, Chu Diễn nhìn ảnh đại diện WeChat lập tức biết là ai.
Nụ cười anh trong nháy mắt biết mất, ánh mắt so với màn đêm còn âm u hơn, mấy ngón tay đặt trên chân nắm chặt vào nhau, băng y tế vừa mới thay lần nữa bị nhuốm đỏ. Gương mặt phản chiếu trên cửa sổ xe, đôi mắt hơi híp lại, môi mím chặt, quai hàm nghiến mạnh, quanh người toàn khí tức lạnh băng.
Anh tức giận.
Rất tức giận.
Tống Viện như thể không cảm nhận được bầu không khí thay đổi, ngón tay vẫn gõ gõ.
Tiêu Thần: [Sáng mai muốn ăn gì? ]
Tống Viện: [Gì cũng được, cậu quyết định đi. ]
Tiêu Thần: [Chị thực sự không giận tôi chứ? ]
Tống Viện: [Không. ]
Tiêu Thần: [Vậy tôi hỏi chị một điều nữa. ]
Tống Viện: [Nói đi. ]
Tiêu Thần: [Đừng vội từ chối tôi, hãy cân nhắc kỹ lại. ]
Tiêu Thần: [Làm ơn nhé. ]
Trong một năm Tống Viện rời Nam Thành, Tiêu Thần đã hết lòng giúp đỡ cô bất kể cuộc sống hay công việc, cô thực sự không thể quá nhẫn tâm, trả lời lại : [Được. ]
Cất điện thoại, cô nghiêng đầu nhìn ánh mắt lạnh lùng của Chu Diễn: "Làm sao vậy?"
Trong mắt Chu Diễn hiện lên một tia đau lòng, rõ ràng muốn nói rất nhiều, nhưng cuối cùng chỉ là: "Trời lạnh, lần sau nhớ mặc dày chút."
Vừa nói anh vừa mở nút áo vest, sau đó cởi ra choàng lên người Tống Viện. Tống Viện vốn đã mặc khá nhiều lớp, chỉ là khoác ngoài bỏ lại trong xe, lúc cúi đầu liền ngửi thấy hơi thở thơm mát nam tính trên áo, lông mày khẽ nhíu lại.
Hồi cô cùng Chu Diễn bên nhau được nửa năm, có lần cô và Khương Ngọc Doanh cùng nhau ra ngoài mua sắm, ai ngờ nửa đường trời bắt đầu mưa, cũng trùng hợp, vừa vặn gặp được anh, anh tiến đến gần, cởi áo khoác ngoài.
Lúc nhìn thấy cảnh đó cô đã thế nào ?
Ồ, vô cùng vui vẻ, vô cùng phấn khích, từ trước đến giờ anh đều rất lãnh đạm, không ngờ trước mặt người ngoài lại ân cần như vậy, khi đó lòng anh như có lửa rực cháy, rất ấm áp, rất hạnh phúc.
Chỉ là hạnh phúc của cô không kéo dài được bao lâu, bởi vì cô nhìn thấy——
Chu Diễn khoác áo vừa cởi ra lên người Khương Ngọc Doanh, giây phút đó tất cả ý nghĩ đẹp đẽ đều biến mất, niềm vui của cô cũng biến mất không thấy đâu, trái tim giống như bị một cước giẫm đạp nặng nề, kéo theo là sự đau đớn tột cùng.
Bàn tay buông thõng bên người vô thức run rẩy, trên mặt mất hết huyết sắc, cô cười còn khó nhìn hơn khóc.
Khương Ngọc Doanh nhìn thấy bộ dáng cố gắng cười vui vẻ của cô, bỏ chiếc áo xuống, ôn tồn nói: "Em không lạnh, để Viện Viện choàng đi. "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!