Sở dĩ Tống Viện đồng ý ăn cơm cùng Tiêu Thần không chỉ đơn giản vì tức giận với Chu Diễn. Cô có chuyện muốn nói với Tiêu Thần, cô nhìn ra được Tiêu Thần đối với mình có ý gì, nhưng cô không vậy, cô không thích chần chừ, có một số việc phải mau chóng làm rõ mới tốt.
Tiêu Thần không ngừng gắp thức ăn cho Tống Viện: "Nào, nếm thử đi."
Tống Viện khách khí gật gật đầu: "Cảm ơn."
Đêm nay cô mặc một chiếc váy dài màu trắng, trên váy không có bất kỳ phụ kiện thừa thải nào, thanh lịch trang nhã, làm người khác nhìn vào có cảm giác bắt mắt. Đặc biệt là khi cô cười, lông mày và đôi mắt cong cong, như có ánh sao vụt qua, khiến toàn thân như được bao phủ bởi một lớp ánh sáng mờ nhạt, làm lòng người rung động.
Tiêu Thần nhìn trộm cô vài lần, mỗi lần nhìn xong cảm giác trong lòng đều không giống nhau, lồng ngực điên cuồng đập loạn.
Ánh mắt anh ấy có chút né tránh, luống cuống đưa tay bưng chiếc ly trước mắt lên, vừa định uống, Tống Viện nhếch môi nhắc nhở: "Đó là của tôi. "
Tiêu Thần rũ mắt nhìn, được rồi, cầm nhầm, anh ấy ngượng ngùng cười cười, buông ly xuống, lại nâng một cái khác lên uống một hơi hơn phân nửa.
Không ổn lắm, miệng lưỡi vẫn khát khô.
Tống Viện nhướng mày hỏi: "Cậu khát lắm à? "
"Không khát." Tiêu Thần lắc đầu uống một ly nữa.
Tống Viện khẽ cười ra tiếng, đuôi mắt gợi lên một vòng cung xinh đẹp, Tiêu Thần cũng không biết mình đêm nay làm sao nữa, tim cứ không tự chủ đập loạn xạ.
Ngón tay anh ấy nhẹ nhàng xoa nhẹ thành ly, yết hầu lăn qua chậm rãi cuộn lại rồi từ từ lăn xuống, những lời chôn ở đáy lòng tựa hồ như không đè nén được nữa.
Suy nghĩ một chút, anh ấy mở miệng: "Tống Viện, tôi có chuyện muốn nói với chị."
Tống Viện buông đũa trong tay xuống, cầm khăn giấy nhẹ nhàng lau sạch môi, câu nhẹ khóe môi, nhã nhặn nói: "Nói gì vậy? "
Ngón tay cầm ly của Tiêu Thần chậm rãi thắt chặt, dường như hạ quyết tâm rất lớn, mí mắt rũ xuống, nhẹ giọng nói: "Tôi thích chị."
Ánh đèn từ phía trên chiếu xuống, phản chiếu khuôn mặt anh ấy sáng bóng, con ngươi người đàn ông tựa chừng như ngập trong nước, long lanh sáng ngời, ánh mắt lúc nhìn người khác rất chuyên chú, bên trong ẩn chứa sự dịu dàng sâu sắc.
Anh ấy vô thức dùng ngón trỏ gõ nhẹ, yết hầu chuyển động vài lần, yên lặng chờ đợi câu trả lời của Tống Viện.
Tiêu Thần quả thật không tệ, không chỉ có tướng mạo đẹp mà còn hài hước dí dỏm, đối với cô cũng rất quan tâm.
Nhưng... Cô luôn coi anh ấy như em trai, chưa bao giờ động lòng.
Tống Viện nhìn anh ấy, trong ánh mắt mong mỏi của anh ấy, từ từ nói: "Thực xin lỗi Tiêu Thần. "
Trái tim Tiêu Thần "ầm" một tiếng rơi xuống chạm đáy, vỡ tan bắn tung tóe ra vô số vụn nhỏ, chúng bị kẹt lại trong tình yêu của anh ấy đối với cô. Gió vừa đến, vụn nhỏ bay đi, ngoại trừ trái tim trống rỗng ra thì cái gì cũng không còn.
Không phải anh ấy không nhìn ra Tống Viện cố tình xa cách mình, nhưng đây là lần đầu tiên anh ấy thích một người, vẫn muốn dốc hết sức mình tranh giành một chút.
Sắc mặt Tiêu Thần dần dần trở nên tái nhợt, đáy mắt lộ ra tia bi thương, anh ấy chính là như vậy, chưa khi nào che dấu cảm xúc của mình, thích là thích, buồn là buồn.
Tống Viện không muốn nhìn bộ dạng này của Tiêu Thần, giải thích: "Không phải lỗi của cậu, là lỗi của tôi, tôi không xứng với cậu."
Tiêu Thần biết cô sợ anh ấy khổ sở mới cố ý nói như vậy, nhưng vẫn nhịn không được ảo tưởng, nói: "Tôi không ngại, nếu như vấn đề chị nói là tuổi tác, tôi thật sự không ngại, tôi...".
"Không chỉ là tuổi tác." Tống Viện nói: "Còn có cái khác. "
Tiêu Thần: "Cái gì? "
Tống Viện chân thành nói: "Tôi vẫn coi cậu như em trai, chưa từng xen lẫn tình cảm nam nữ, hơn nữa cậu ưu tú như vậy, sau này nhất định có thể gặp được cô gái tốt hơn. "
Có những lời nói ra sẽ làm tổn thương người khác, nhưng lúc cần thiết vẫn phải nói.
Tiêu Thần nghe vậy tự giễu cười nói: "Quả nhiên chị không thích tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!