Ngày hôm sau, quả nhiên Chu Diễn bị cảm, sốt cao ho khan, suy yếu không đứng dậy nổi, Thôi Dương mạnh mẽ dẫn anh đến bệnh viện, kê đơn thuốc, từng chút một, lăn qua lăn lại đã đến buổi chiều.
Hôm nay quay xong sớm, Tống Viện đi tẩy trang, Tiểu Vinh một mình ngồi trong góc chơi trò chơi, người bạn kia của cô lại gửi wechat cho cô.
Thường xuyên phàn nàn về tình hình hiện tại của công ty, sau đó là tin đồn về ông chủ.
[Giám đốc Chu của chúng ta bị bệnh, nghe nói rất nghiêm trọng.]
[Nhìn một mình rất kiên cường, không nghĩ tới nói bệnh là bệnh ngay. ]
[Nói nhỏ cho cậu biết nhé, nghe bảo là do dầm mưa nên mới bị bệnh đấy.]
[Cậu nói xem, Giám đốc Chu không có việc gì tự mình đi điện ảnh thành tây làm gì, còn đứng ở đó đến hơn nửa đêm.]
[Tâm tư của ông chủ thật sự là khó đoán.]
Người bạn này của Tiểu Vinh có hơi tự kỉ, tốc độ đánh máy lại nhanh, hoàn toàn không cho cô ấy cơ hội nói chuyện, nhắn tin xong, tự mình kết luận: [Không nói chuyện với cậu nữa, tôi đi làm.]
Tiểu Vinh: [...]
Một nơi khác, công ty Hoa Dương, nữ nhân viên buông điện thoại xuống, mím môi cười với Thôi Dương: "Thư ký Thôi, anh cảm thấy tôi làm được không?"
"Không tệ." Thôi Dương nhắc nhở: "Chú ý đừng để lộ ra ngoài."
Nữ nhân viên gật đầu cam đoan: "Anh yên tâm miệng tôi có khóa, rất kín."Tiểu Vinh lần thứ hai nhận được tin tức nhỏ, thừa dịp không có việc gì chia sẻ cho Tống Viện nghe.
"Chị Viện, nghe nói Giám đốc Chu bởi vì tối hôm qua dầm mưa nên bị bệnh, hơn nữa còn rất nghiêm trọng, cuộc họp hôm nay đều bị hủy bỏ."
"Chị nói xem bình thường nhìn một người rất khỏe mạnh, tại sao nói là bị bệnh thì bị bệnh đây."
"May mà tối hôm qua chị uống thuốc cảm, nếu không bị bệnh, sẽ rất khó chịu."
Tính tình Tiểu Vinh đơn thuần không có tâm nhãn gì, nghĩ cái gì thì nói cái đó, may mà Tống Viện hiểu rõ cô ấy, nếu không thật sự đã cho rằng cô ấy tới làm người nói thay cho Chu Diễn.
Tống Viện chờ cô ấy nói xong, lạnh nhạt hỏi: "Em là trợ lý của chị hay là của Chu Diễn?"
Tiểu Vinh lập tức bày tỏ lòng trung thành: "Đương nhiên em là trợ lý của chị Viện."
Tống Viện nói: "Vậy sau này không được nhắc tới chuyện của Chu Diễn trước mặt chị."
Tiểu Vinh mím môi ngậm miệng, dùng sức gật đầu.Tình trạng của Chu Diễn nghiêm trọng hơn tưởng tượng, sốt cao xong cũng không hạ, bác sĩ đề nghị anh nằm viện điều trị, Chu Diễn ghét nhất là nằm viện, thẳng thừng từ chối.
Vào buổi chiều, lại đến công ty như bình thường.
Thôi Dương là nhìn thấy gấp gáp trong lòng, nhưng cũng không có cách gì, chỉ có thể không ngừng nhắc nhở anh uống nước.
Lần này Chu Diễn bị bệnh một nửa là do mưa, một nửa là vì tâm trạng, sau khi trở về khách sạn trước tiên anh sạc điện thoại di động, vốn định nói cho Tống Viện biết anh đã trở về, ai ngờ đã nhìn thấy tin nhắn Tống Viện trả lời đầu tiên.
[Chơi khổ nhục kế có vui không?]
Những lời này giống như dao c*m v** trong lòng anh, anh nhìn đi nhìn lại, lại bị dao đâm nhiều lần, chờ Thôi Dương đi rồi, anh đi vào phòng tắm, nước lạnh từ trên đầu đổ xuống, thống khổ trong lòng mới giảm bớt một phần.
Cô nói anh đang chơi khổ nhục kế, nhưng anh thực sự không có.
Anh chỉ là sau một năm cô rời đi, đã thông suốt một ít chuyện, cái thích của anh đối với Khương Ngọc Doanh cũng không phải là thích kiểu nam nữ. Khương Ngọc Doanh là ánh sáng duy nhất trong những năm tháng khó khăn của anh lúc nhỏ, anh nhầm lẫn ánh sáng kia thành tình yêu.
Anh biết rằng anh làm sai rất nhiều, nhưng anh có thể sửa.
Chu Diễn nhìn tin nhắn trên điện thoại rơi vào trầm tư, đầu ngón tay trắng chạm lên màn hình, muốn trả lời lại không dám trả lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!