Điện thoại di động Chu Diễn hết pin nên không thấy nội dung tin nhắn, anh vẫn đứng thẳng ở đấy như trước, cho đến khi bảo vệ gác cổng đi đến nói cho anh biết bên trong studio đã không còn ai từ sớm, lúc này anh mới hơi nhúc nhích, chậm chạp quay đầu, hình như có chút không tin.
"Chú nói gì?"
"Buổi chiều có thông báo, buổi tối nơi này phải ngắt điện để kiểm tra, các nhân viên công tác đã đi từ sớm rồi, hiện tại trong studio không có một ai." Bảo vệ gác cổng quan sát người đàn ông này đã lâu, còn tự hỏi có phải là anh bị ngốc hay không, nếu không thì tại sao mưa lớn mà lại cầm bánh ngọt đứng trong mưa lâu như vậy.
"Không có ai?" Hôm nay Chu Diễn mặc ít quần áo, lại đứng trong mưa rất lâu, sắc mặt lúc này hơi tái nhợt, run môi hỏi: "Chắc chắn không?"
"Đương nhiên là chắc chắn." Bảo vệ gác cổng nói: "Tôi làm việc ở đây mười mấy năm, chẳng lẽ còn có thể lừa gạt cậu sao? Không còn sớm nữa, cậu đi về đi, đừng làm chậm giờ đi ngủ của tôi."
Nếu anh không đứng đây, cánh cửa đã đóng lại từ sớm.
Chu Diễn chỉ tin những gì mình nhìn thấy, không tin người khác nói, không lập tức đi, mà là lấy điện thoại di động từ trong túi ra, muốn xác nhận lại với Tống Viện.
Ai ngờ mở điện thoại di động lên thì màn hình đen thui, đã hết pin.
Anh mím môi, giọng nói khàn khàn trả lời: "Tôi đợi thêm một lát nữa."
Bảo vệ gác cổng nhìn anh xem có chuyện gì không, cầm ô nói: "Trời mưa to như vậy, trong studio lại không có ai, cậu đang chờ gì vậy?"
Dưới đêm mưa, nội tâm con người đều trở nên yếu ớt hơn, không cứng rắn như bình thường, Chu Diễn cũng như vậy, bình thường anh rất khinh thường trả lời câu hỏi của bảo vệ gác cổng.
Anh hơi mở miệng nói: "Chờ điện thoại."
Bảo vệ gác cổng trợn tròn mắt nói: "Chờ điện thoại cũng không cần đứng trong mưa chờ, cậu ở trong xe chờ điện thoại cũng có khác đâu?"
Chu Diễn:... Không giống nhau.
Chu Diễn bướng bỉnh không ai có thể làm gì anh, anh không để ý tới lời nói của bảo vệ gác cổng, cách màn mưa nhìn thẳng về phía trước.
Bảo vệ gác cổng giũ những giọt nước trên cánh tay, thấp giọng nói: "Ok, tôi cho cậu thêm mười lăm phút, mười lăm phút sau cậu phải rời đi."
Nói xong, cũng không đợi Chu Diễn nói gì, cầm ô rời đi.
Tối nay trời mưa rất to, gió cũng rất lạnh, Chu Diễn giống như một cây tùng cô độc, cứ đứng thẳng tắp ở đó, từ gối quần trở xuống cũng bị thấm ướt một mảng lớn.
Vết thương trên tay anh vẫn chưa lành, chỗ này vừa khỏi chỗ kia lại chảy máu, nơi kết vảy bởi vì nước mưa thấm ướt quá lâu đã có chút trắng bệch, chỗ nghiêm trọng một chút thì đã có mảy chảy ra một ít.
Nhưng anh giống như là hoàn toàn không có cảm giác, cũng không đi tránh mưa, cứ như vậy để mưa rửa sạch.
Bỗng nhiên trên bầu trời đêm vang lên tiếng sấm sét, sau khi sấm sét qua đi thì có chớp, ánh sáng trắng từ trên trời chiếu xuống, phản chiếu khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của anh.
Nhìn từ xa, đáng thương lại bất lực........
Lúc Thôi Dương tìm được Chu Diễn, bảo vệ gác cổng đang đuổi người, đã nói là sau mười lăm phút phải rời đi, lúc này đã bốn mươi phút trôi qua rồi, người này còn chưa rời đi, bảo vệ gác cổng tức giận đến mức muốn gọi cảnh sát.
Tốt xấu gì Thôi Dương cũng khuyên can bảo vệ gác cổng, tiếp theo đi tới bên cạnh Chu Diễn, vội vàng nói: "Giám đốc Chu, sao anh lại ở đây? Tôi đã gọi cho anh vài lần."
Chu Diễn nghiêng đầu liếc anh ấy một cái, ánh mắt có hơi lạnh lùng: "Làm gì vậy?"
Thôi Dương lấy từ trong túi ra chiếc điện thoại di động, mở vòng bạn bè ra, trên đó có một hoạt động mới là của Tiểu Vinh đăng mười mấy phút trước, mượn đêm mưa biểu đạt tâm trạng, trọng điểm là trong ảnh chụp.
Trong ảnh có một người, đang cúi đầu đọc kịch bản, ánh sáng lờ mờ giống như có một tầng ánh sáng mờ mịt, nhìn qua mông lung.
Người này không phải ai khác, chính là Tống Viện.
Nói cách khác, Tống Viện vốn không ở trong studio, cô đã trở về khách sạn.
Thôi Dương đưa điện thoại di động cho Chu Diễn: "Cô Tống đã về khách sạn rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!