Tống Viện cắn chặt môi dưới, lông mi run rẩy, ngẩng đầu nhìn anh chăm chú. Trong mắt cô hiện lên một lớp sương mù dày đặc, khóe mắt đỏ lên, trông dáng vẻ rất đáng thương.
Chu Diễn không thể chịu nổi dáng vẻ này của cô, anh khẽ nhíu mày, nắm lấy cằm cô, đặt lên môi cô một nụ hôn. Nụ hôn này không vồn vã như lúc trước, lần này anh hôn rất nhẹ nhàng, giống như muốn hòa tan cô vậy.
…
Sau khi Tống Viện lên xe, cô nhận được tin nhắn trên WeChat của Chu Diễn. Đúng là chuyện lạ, đây là lần đầu tiên anh chủ động nhắn tin cho cô.
"Muốn quà gì thì nói với anh, anh mua về cho em."
Tống Viện im lặng một lúc, tổng cộng mười hai từ. Nếu so sánh với những tin nhắn trước kia thì đúng là khác một trời một vực. Nếu là trước đây thì có lẽ Tống Viện sẽ vui vẻ, thích thú nhưng hôm nay thì không, tâm trạng cô không ổn lắm.
Anh vẫn không có lời giải thích nào về vết son dính trên cổ áo.
Tống Viện rất để bụng đến chuyện đó.
Kết quả của việc để bụng là cô không trả lời anh, mười ngày sau đó cũng không chủ động liên lạc với anh. Ngay cả Cao Tùng cũng nhận ra cô có gì đó không đúng, anh ấy nhướng mày, hỏi: "Tống Viện, em và giám đốc Chu vẫn ổn chứ?"
Tống Viện không có tâm trạng nói chuyện: "Vẫn ổn ạ."
Nói rồi cô cúi đầu đọc kịch bản.
Cao Tùng nháy mắt với Tiểu Vinh, Tiểu Vinh lắc đầu xua tay, tỏ ý cô ấy cũng không rõ.
Cao Tùng ngồi xuống cạnh Tống Viện, cẩn thận dò hỏi: "Các em thật sự không sao đó chứ?"
Tống Viện chậm rãi ngẩng đầu: "Vâng, không sao."
Cao Tùng thấy vẻ mặt cô có vẻ không vui, anh ấy thầm nói "quỷ mới tin".
Nhưng hai người không có quá nhiều cơ hội để nói chuyện, bởi vì đã xuất hiện một vấn đề mới. Ngô Hà giành được giải Nữ diễn viên xuất sắc nhất, thuận thế liên tục cướp mất mấy hợp đồng của Tống Viện, một trong số đó là thương hiệu mỹ phẩm trang điểm nổi tiếng. Ban đầu, vì để giành được quảng cáo này mà Cao Tùng phải chạy đôn chạy đáo, không ngờ lại là may áo cưới cho người ta.
Anh ấy đưa điện thoại cho Tống Viện xem, bên trên là tin nhắn anh ấy mới nhận được.
Tống Viện đặt kịch bản xuống, cầm lấy điện thoại, cụp mắt nhìn. Chân mày chậm rãi nhíu lại, cô hỏi: "Đây là cái thứ mấy rồi?"
"Thứ ba." Cao Tùng nói: "Chắc chắn Ngô Hà cố ý, tại sao không cướp hợp đồng của người khác mà cứ phải cướp của em? Không biết ai đang chống lưng cho cô ta, đúng là tức thật mà."
Cũng có lúc trong giới giải trí xuất hiện tình trạng cắt giảm hợp đồng, mọi người cũng chẳng lấy làm lạ. Nhưng chỉ trong mười ngày ngắn ngủi bị cắt đến ba cái liền, chuyện này đúng là hơi kỳ lạ.
Tống Viện hỏi: "Đã chốt danh sách buổi đấu giá từ thiện tối nay chưa?"
"Chốt rồi." Cao Tùng lướt tìm danh sách mà ban tổ chức vừa gửi tới: "Ở đây."
Tống Viện nhận lấy xem, ái chà, đúng là trùng hợp thật đó, Ngô Hà cũng tham gia.
Cao Tùng bận việc khác nên còn chưa kịp xem, vừa nãy anh ấy vô tình liếc một cái. Tên của ông chủ thì không nhìn rõ nhưng lại nhìn rất rõ hai từ "Ngô Hà". Anh ấy khịt mũi: "Sao ở đâu cũng có cô ta vậy?"
Tống Viện cười nhẹ: "Vừa hay gặp mặt một chút."
…
Màn đêm buông xuống, đường phố lên đèn sáng rực rỡ, toàn bộ Nam Thành chìm trong ánh sáng sáng lung linh, cây cối đổ bóng tạo nên khung cảnh tuyệt đẹp. Dường như nơi đây đã được họa sĩ tài ba vẽ nên, đẹp đến nao lòng.
Buổi tiệc từ thiện được tổ chức tại một khách sạn lớn nguy nga phía Đông thành phố.
Tối nay Tống Viện mặc một bộ lễ phục dạ hội màu tím nhạt, tóc xoăn nhẹ, làm nổi bật lên làn da trắng sứ của cô. Nhất là chiếc dây chuyền kim cương sáng chói mắt trên cổ, vừa nhìn đã biết giá không hề rẻ.
Cô khoan thai sải bước đi vào, nhất thời thu hút ánh mắt của rất nhiều người. Có mấy đạo diễn chen nhau tiến lên bắt chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!