Trên phi cơ, Tiêu Thần ngồi ở hàng đầu tiên bên ngoài, tiếp theo là Tống Viện, bên tay trái của Tống Viện còn một vị trí, trước khi máy bay cất cánh người nọ mới tới.
Tống Viện nhìn người xa lạ bên cạnh, khóe miệng hạ xuống một chút, quay đầu nhìn phía trước, nghĩ thầm: Thì ra thật sự không phải anh.
Lát sau, cô quay đầu lại, nhìn thoáng qua phía sau, Chu Diễn ngồi ở hàng thứ ba, cách cô hai vị trí. Khi cô quay đầu nhìn qua, đúng lúc đối diện với ánh mắt anh.
Sắc mặt Chu Diễn rất âm trầm, có vẻ như không vui lắm.
Chu Diễn đúng là không vui, vốn anh sẽ là người ngồi bên cạnh Tống Viện, nhưng bởi vì cuộc nói chuyện không quá vui vẻ vừa rồi khiến anh do dự.
Cái khác anh không sợ, chỉ sợ cô thật sự không để ý tới anh nữa, suy nghĩ mãi, cuối cùng quyết định đổi vị trí với người khác.
Trời mới biết trong lòng anh đã tức giận đến mức nào, đặc biệt là khi phải ngồi phía sau nhìn Tiêu Thần lại gần Tống Viện, anh càng tức giận, đôi tay nắm chặt, hận không thể đánh người.
Thôi Dương ngồi bên cạnh, thấp giọng hỏi: "Giám đốc Chu, sao anh lại muốn đổi vị trí với người khác vậy? Chúng ta vất vả lắm mới mua được tấm vé máy bay kia, anh thật sự không ngại để cô Tống qua lại với Tiêu Thần?"
Vừa dứt lời đã nhận được một ánh mắt lạnh băng từ Chu Diễn.
Những lời này quả thực là đâm trúng nỗi đau của Chu Diễn, anh rất để ý, nhưng cho dù có để ý thì có thể làm gì? Cô của hiện tại đã không còn là cô của trước kia nữa.
Trước kia trong mắt Tống Viện chỉ toàn là anh, anh vui thì cô vui, anh buồn thì cô buồn, cô còn học rất nhiều trò để làm anh vui vẻ. Cô của hiện tại, trong mắt hay trong lòng đều không có anh, là anh kiên trì muốn theo đuổi cô, quyền chủ động ở trong tay cô, anh còn có thể nói cái gì?
Anh cái gì cũng không dám nói, chỉ có thể lấy tĩnh chế động.
Chẳng qua cái biện pháp lấy tĩnh chế động này thật sự rất tra tấn người, mỗi lần Tiêu Thần tới gần Tống Viện, trong lòng anh lại tự nhiên sinh ra lửa giận. Bọn họ ngồi ở phía trước chuyện trò vui vẻ, anh ngồi ở phía sau hàm răng cắn chặt, vang lên tiếng kẽo kẹt.
Hình như Tiêu Thần còn cố ý chọc tức anh, anh ấy biết anh để ý cái gì thì làm cái đó. Một lát thì đưa đồ uống cho Tống Viện, một lát lại đưa quần áo cho Tống Viện, thấy tóc cô dính lên mặt, còn duỗi tay lấy ra cho cô.
Tống Viện ăn đồ ngọt, khóe miệng còn dính vết sữa, Tiêu Thần cầm lấy khăn giấy từ từ nghiêng người đến trước mặt cô, dường như muốn lau cho cô.
Chu Diễn đánh một quyền lên ghế, khiến Thôi Dương bên cạnh sợ đến mức run cầm cập, tiếng động rất lớn, khiến người phía trước chú ý. Tống Viện quay đầu lại, liếc mắt nhìn anh một cái.
Chu Diễn cho rằng cô muốn nói gì đó với anh, khóe môi từ từ cong lên, vừa định mở miệng, Tống Viện đã xoay đầu lại, tiếp tục nói chuyện phiếm với Tiêu Thần.
Chu Diễn: "..."
Có một loại đau đớn gọi là người kia rõ ràng ở trước mắt, nhưng anh lại không thể làm gì, chỉ có thể nhìn cô đùa giỡn với người khác.
Ngón tay đâm sâu vào lòng bàn tay, từng vệt trăng non dần hình thành.
Quá đau.Đêm nay, Chu Diễn uống say đến không còn biết trời trăng gì, đáy mắt giống như sung huyết, đỏ quạch. Trong men say mông lung, anh gọi điện thoại cho Tống Viện.
Lúc đó, Tống Viện đang quay gameshow với Tiêu Thần. Hôm nay trong lúc đang quay, máy móc lại xảy ra chút vấn đề khiến lịch trình bị chậm lại một chút, chỉ có thể tiếp tục quay bù vào buổi tối.
Đến giữa buổi được nghỉ ngơi, cuộc điện thoại của Chu Diễn mới được nhận, sau khi được bắt máy, câu đầu tiên của Chu Diễn là: "Tống Viện, anh đau."
Tống Viện nghe ra anh uống rượu, sắc mặt lập tức trầm xuống, lạnh lùng nói: "Tôi không nói chuyện với con ma men."
Chu Diễn giải thích: "Anh không say."
Tống Viện trầm giọng nói: "Ba quy định giữa chúng ta là gì?"
Chu Diễn bên này ngừng một chút, sau đó nói: "Không thể tùy tiện gọi điện thoại cho em, phải đợi em gọi điện thoại đến……"
Tống Viện chất vấn: "Vậy hành động bây giờ của anh tính là gì? Muốn vi phạm?"
"Tút tút tút." Chu Diễn cúp điện thoại, tin nhắn của anh được gửi đến ngay sau đó.
[ Không vi phạm, anh nghe lời. ]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!