Chương 38: (Vô Đề)

Thôi Dương được một trận hãi hùng khiếp vía, quen cửa quen nẻo lấy hòm thuốc từ trong ngăn tủ ra, cầm băng keo cá nhân, định bụng dán lên cho Chu Diễn.

Chu Diễn lạnh mặt đẩy tay anh ấy ra, âm trầm nói: "Không cần."

Máu vẫn đang chảy, mặc dù tốc độ chảy không nhanh lắm nhưng vẫn rất ghê người, nhìn một cái là có thể khiến trái tim đập nhanh.

Thôi Dương hạ giọng khuyên nhủ: "Vết thương vẫn đang chảy máu, anh vẫn nên cầm máu trước đi."

Chu Diễn vứt một ánh mắt lạnh băng qua, nói năng cực kỳ có khí phách: "Bây giờ đến lời tôi nói cậu cũng không nghe nữa sao?"

Thôi Dương nuốt nước miếng, từ từ rụt tay về, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào vết thương đang đổ máu của Chu Diễn, do dự một lúc, lại mở miệng: "Nhưng mà cứ để nó chảy như vậy, tôi sợ ——"

"Sợ cái gì?" Chu Diễn cắt ngang lời anh ấy, trầm giọng nói: "Không chết được."

Nói xong, anh còn dùng sức nhấn một cái, tốc độ chảy máu càng nhanh hơn.

Thôi Dương thiếu chút nữa đau tim mà chết, ông chủ đang muốn làm gì thế? Không phải cô Tống chỉ không đồng ý đi ăn cơm với anh thôi sao?

Có đến mức tự mình làm hại mình như vậy không??

Lại nói nữa, trước kia lúc cô Tống muốn mời anh ăn cơm, không phải anh cũng thường xuyên không đồng ý sao? Mười lần mà có một lần đồng ý đã xem là kỳ tích rồi, cho dù có như vậy thì cô Tống cũng không nói gì mà.

Sao đến lúc mọi chuyện đổi ngược lại, người bị từ chối là anh thì anh lại làm ra dáng vẻ như không muốn sống nữa thế? Thật là không hiểu nổi.

Không chỉ Thôi Dương không hiểu anh, đến chính Chu Diễn cũng không hiểu nổi chính mình. Số lần anh từ chối Tống Viện phải gấp rất nhiều lần số lần Tống Viện từ chối anh, nhưng vì sao cô lại hoàn toàn không có việc gì, mà đến phiên anh thì trong lòng lại buồn bực đến vậy.

Nhìn ai cũng không thấy vừa mắt, lửa giận trong lòng không có chỗ xả ra, cảm giác hít thở không thông.

Rốt cuộc là anh bị làm sao vậy?

Máu không cẩn thận dính lên tay áo áo sơ mi màu trắng, Thôi Dương vừa nhìn thấy, trong nháy mắt đã ngừng thở cứng người, gần như phản xạ có điều kiện chạy vào phòng nghỉ, không bao lâu sau đã quay trở lại, trong tay còn cầm theo một cái áo sơ mi màu trắng mới.

Giống như anh ấy dự đoán, Chu Diễn thấy vậy thì càng bực bội hơn, tức giận cởi áo. Có lẽ do tâm trạng đang bực tức nóng vội, cho nên đến cái nút áo cũng thấy khó cởi, hai tay dùng sức, dứt khoát xoẹt một cái, toàn bộ cúc trên bộ vest và áo sơ mi ào ào rơi xuống đất.

Bộ vest trị giá bảy con số đã kết thúc sứ mệnh như vậy.

Bởi vì dùng sức quá mạnh, hai tay Chu Diễn bị thít chặt, một vệt máu đỏ lại thấm ra, vết thương phủ thêm một tầng đỏ chót, khiến người nhìn run sợ.

Thôi Dương nhíu mày, nghĩ thầm: Xem ra ông chủ thật sự bị cô Tống nắm chắc trong tay, bằng không vì sao cô chỉ đi ăn một bữa cơm với người khác đã khiến anh không chịu nổi."…… Cái gì? Chu Diễn làm bữa sáng cho cậu? Thật hay giả?" Tối hôm qua Nguyễn Văn Văn có một giấc mơ không tốt lắm, cô ấy mơ thấy Tống Viện bị Chu Diễn bắt nạt, Tống Viện khóc chết đến đi sống lại, còn tuyên bố không muốn sống nữa, cho nên sau khi cô ấy tỉnh lại liền gọi điện thoại luôn cho Tống Viện.

"Là thật." Tống Viện phun nước đánh răng trong miệng ra, lạnh nhạt nói.

"Làm món gì?" Nguyễn Văn Văn không thể nào tưởng tượng ra hình ảnh Chu Diễn vén tay áo nấu cơm: "Không phải chỉ luộc mấy quả trứng gà thôi chứ?"

"Không phải." Tống Viện lau miệng sạch sẽ, cầm di động đi ra khỏi phòng vệ sinh: "Món ăn Trung Quốc, còn có cả món Tây."

"Còn có cơm Tây?" Nguyễn Văn Văn chậc chậc hai tiếng: "Cậu ở bên anh ta ba năm, anh ta từng nấu cơm cho cậu chưa?"

Lời này của Nguyễn Văn Văn đã mở ra ký ức của Tống Viện, ở bên nhau ba năm, hai người bọn họ bởi vì công việc của mỗi người nên chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, lúc rảnh rỗi gặp mặt, thì đều là cô nấu cơm.

Bởi vì anh nói, anh thích ăn cơm cô làm.

Cô rất yêu anh, chỉ cần anh thích, cô đều muốn làm, anh khen cô nấu cơm ngon, cô liền chăm chỉ học tập. Vất vả mãi mới có mấy ngày nghỉ ngơi, thì cô gần như đều dành chúng cho việc nghiên cứu chế biến món ăn.

Còn anh thì sao?

Trong lúc cô nấu cơm anh chưa bao giờ tới gần phòng bếp, cho dù đến khi ăn cơm, cũng là cô lấy bát đũa ra, bày biện xong xuôi, anh mới đứng dậy đi đến ăn.

Bởi vì cô thích anh, cho nên chưa bao giờ để tâm đến sự lạnh nhạt của anh. Kỳ thật… những hành động đó của anh vốn không phải là lạnh nhạt, mà là máu lạnh, anh làm lơ tất cả những gì cô làm cho anh, không hề áy náy mà hưởng thụ sự nỗ lực của cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!