Nguyễn Văn Văn lặng lẽ nhìn thoáng qua, nhấc khuỷu tay huých cánh tay Tống Viện một chút: "Này, không phải cậu nói hai người ở bên nhau sao? Vậy sao Chu Diễn không đi tới đây?"
Tống Viện cong môi cười nhạt: "Tớ không cho anh ta tới, anh ta không dám đi tới."
"f*ck, đỉnh như vậy." Nguyễn Văn Văn không tin lắm, cố ý nhìn xe Chu Diễn mấy lần: "Cậu nói xem lát nữa anh ta có dừng xe hay không?"
Tống Viện nói: "Sẽ không."
Cô không cho anh dừng xe, anh sẽ không dừng.
Nguyễn Văn Văn không quá tin Chu Diễn có thể làm được đến mức ấy, chớp mắt: "Vậy tớ thăm dò thử nhé?"
Cô ấy đợi xe Bentley đi ngang qua, phất tay vẫy chào.
Tài xế hỏi: "Giám đốc Chu, cô gái kia vẫy tay, có dừng xe không?"
Ánh mắt Chu Diễn từ trên mặt Nguyễn Văn Văn rơi vào mặt Tống Viện, sau khi lặng im vài giây, nói: "Không cần."
Tài xế dùng sức đạp chân ga, xe vượt qua Nguyễn Văn Văn và Tống Viện, nghênh ngang rời đi.
"Mẹ nó, thật sự không dừng." Vẻ mặt Nguyễn Văn Văn không thể tưởng tượng nổi, ít nhiều vẫn có chút không tin, bĩu môi: "Sẽ không phải anh ta không thấy hai người chúng ta chứ?"
"Anh ta thấy."
"Vậy vì sao anh ta không dừng xe?"
"Tớ không có cho phép."
Nguyễn Văn Văn dùng một ngón tay hạ mắt kính xuống, nhíu mày: "Vậy cậu gọi anh ta quay lại đi, nhớ kỹ, chỉ gọi quay lại, anh ta không thể nói cái gì."
Tống Viện lấy điện thoại di động ra, bỏ chặn số điện thoại Chu Diễn, đầu ngón tay gõ bàn phím gửi một tin nhắn ngắn.
Nguyễn Văn Văn bận rộn vẫn ung dung chờ.
Mấy phút sau, xe đã đi xa lại quay trở về, cửa sổ xe từ từ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt dễ nhìn của người đàn ông, ngũ quan giống như bức tượng điêu khắc tinh tế, dáng vẻ khuôn mặt lập thể rõ ràng, đường vòng cung cạnh mặt mê người, quả nhiên ưu tú xuất sắc, rất hấp dẫn.
Chu Diễn không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn các cô.
Nguyễn Văn Văn chậc chậc hai tiếng, xem như tin Tống Viện.
Cô ấy lấy điện thoại di động ra gửi Wechat cho Tống Viện.
[Sau đó phải làm gì? Cậu đi với anh ta sao?]
Tống Viện: [Không.]
Nguyễn Văn Văn: [Cậu chắc chắn cậu giày vò anh ta như này, anh ta thật sự sẽ không tức giận sao?]
Tống Viện: [Phải, anh ta sẽ không tức giận.]
Cho dù tức giận cũng phải nhẫn nhịn, dù sao thì cô ấy cũng đã từng trải qua chuyện đáng giận hơn thế này.
Hôm đó Chu Diễn say rượu, cô đi đón anh, đến cửa nhà hàng, đúng lúc bọn họ đi ra, xe dừng hẳn, cô vừa muốn đẩy cửa xe ra, anh gọi điện thoại tới, kêu cô đi ra thật xa.
Đến khi dừng xe xong, anh lại gọi tới một cú điện thoại, kêu cô tới đón. Đợi cô chạy đến lần nữa, anh chỉ lo nói chuyện phiếm với người đứng bên, không có ý định lên xe.
Cuối cùng vẫn là tài xế không nhìn nổi, chủ động xuống xe hỏi thăm, lúc này Chu Diễn mới lên xe, sau khi lên xe, thái độ c*̃ng không tốt, trên đường đi cũng không để ý đến cô, lúc gần đến chỗ ở, anh lại muốn tài xế dừng xe, muốn cô đi bộ về.
Lý do là, không chịu được mùi nước hoa của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!