Ngón tay đang nắm chặt của Chu Diễn đột nhiên mở ra, nhẹ nhàng xoa trong lòng bàn tay, ở đó mơ hồ có vết mồ hôi, khóe miệng khẽ cong lên: "Thật sao?"
So với phản ứng của anh, Tống Viện càng có ra tỉnh táo hơn chút, biểu cảm trên mặt lạnh nhạt không có gì thay đổi: "Không tin? Vậy quên đi."
Cô nhấc chân bước về phía trước một bước.
Chu Diễn kéo cô lại, giọng điệu còn gấp gáp hơn cô tưởng tượng: "Anh tin."
Tống Viện quay đầu nhìn anh, ánh mắt từ trên mặt anh rơi xuống trên tay anh, ánh sáng lưu chuyển trong mắt như đang lặng lẽ nói điều gì.
Chu Diễn nhìn qua theo tầm mắt của cô, một giây sau, buông lỏng tay ra, "Thật xin lỗi."
Lúc anh nói chuyện, mắt mày khẽ cong lên, dáng vẻ khiêm tốn có lễ, rất khó tưởng tượng được, đây cũng là người đã từng tức điên với Tống Viện.
Nguyên nhân gây ra là một cái kẹp tóc, lúc ấy Tống Viện bị dọa sợ, hai mắt đẫm lệ nói xin lỗi với anh, cô không cố ý đụng vào cái kẹp tóc kia, cô cho là… Cho là cái đó là cho cô.
Nhưng anh hoàn toàn không nghe cô giải thích, khăng khăng cho rằng cô cố ý, còn hất đổ canh mà cô tự tay nấu xuống đất.
Cô đi dỗ anh, anh lớn tiếng cảnh cáo, sau này, những thứ kia cô cũng không được chạm vào…
Tống Viện đột nhiên rất tò mò, cái kẹp tóc năm đó là anh muốn tặng ai.
"Ở bên tôi cũng được, nhưng tôi có chuyện muốn hỏi?" Cô nói.
Hiện tại, trong đầu Chu Diễn đều là chỉ cần cô đồng ý ở bên thì muốn anh làm cái gì cũng được: "Em hỏi đi."
Tống Viện nói: "Năm đó, kẹp tóc màu hồng kia, anh muốn tặng cho ai?"
Dứt lời, Chu Diễn nhìn về phía cô, bất kể nghĩ thế nào, anh c*̃ng không nghĩ tới cô lại muốn hỏi chuyện này, anh khẽ cau mày, ánh mắt hơi né tránh.
"Không thể nói sao?" Tống Viện lạnh nhạt nói: "Vậy thì quên đi."
Nói xong lại nhấc chân đi về phía trước một lần nữa.
Chu Diễn vừa muốn đưa tay kéo cô lại, lại bị cô nhìn bằng ánh mắt cảnh cáo, anh thu tay lại, dùng thân thể chặn cửa, sau khi do dự một chút thì mở miệng nói: "Cho ——"
Tống Viện ngắt lời anh: "Cho Doanh Doanh?"
Ánh mắt Chu Diễn rơi trên khuôn mặt cô, không gật đầu, cũng không phủ nhận, nhưng Tống Viện đã đọc được đáp án từ trong ánh mắt của anh.
Cô khẽ cười một tiếng, bên trong mơ hồ xen lẫn trào phúng: "Cũng đúng, chỉ có cô ta mới có thể khiến anh để bụng như thế."
Nếu cô nói lời này lúc trước, Chu Diễn sẽ đồng tình, nhưng bây giờ, sự kiên định trong lòng của anh đã tan rã, ở sâu trong lòng có một giọng nói phản đối.
Anh thốt lên: "Không phải như vậy."
Nói xong, ngay cả bản thân cũng ngây ngẩn cả người.
Tống Viện không bỏ qua biểu cảm kinh ngạc trong mắt anh, cười nhạt nói: "Không có gì, nam nữ trưởng thành, ai mà không có vài đoạn tình cảm khó quên, không quan trọng."
Cô nói càng thoải mái, Chu Diễn càng nhăn mày, cô không để ý? Vì sao cô lại không để ý?
Một khi con người ta đi vào ngõ cụt, có một số vấn đề mà không tìm được đáp án thì trong lòng sẽ luôn rất chú ý.
Giống như Chu Diễn lúc này, biểu cảm trên mặt khó tả .
Tống Viện không có tâm trạng để ý tới anh, dù sao người đã từng trêu chọc cô, cô cũng sẽ không để cho đối phương sống tốt, không phải Chu Diễn muốn ở bên nhau sao?
Được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!