Chương 35: (Vô Đề)

Chu Diễn cúi đầu vuốt vuốt điện thoại, đầu ngón tay trắng lạnh rơi trên màn hình, mở rồi tắt, tắt rồi mở, ánh đèn đột ngột chiếu xuống, nhìn từ bên cạnh tới, có cảm giác đẹp đẽ sảng khoái.

Chu Sâm cách cái bàng tròn to như vậy, lại cứng cổ hỏi thêm một lần: "A Diễn, tối hôm qua thật sự là cậu diễn trò sao?"

"Tách." Đóng bật lửa lại, ngón trỏ của Chu Diễn không cẩn thận bị kẹp, phía trên xuất hiện một vết đỏ nhàn nhạt, nhìn kỹ lại nối liền với vết tịch trên mu bàn tay anh, có một cảm giác đặc biệt không nói ra được.

Sắc mặt anh mơ hồ trầm xuống, ánh sáng ở đáy mắt c*̃ng dần dần nhạt đi, ngón tay cuộn lại, không để ý đến Chu Sâm.

Hứa Đông đi đến trước mặt Chu Sâm, dùng sức cụng ly rượu trong tay anh ấy một cái: "Cậu hỏi câu này không phải nói nhảm sao, chẳng lẽ A Diễn lại thật sự hạ mình thấp hèn vì Tống Viện sao?"

Chu Diễn không nghe thấy gì, chỉ nghe thấy câu này.

… Thấp hèn.

Nguyễn Văn Văn không cam tâm, lại lén đi tới, dí sát vào cửa cẩn thận nghe ngóng. Đúng lúc nghe thấy câu này của Hứa Đông.

Hứa Đông uống say rồi, nói chuyện còn líu lưỡi: "A Diễn là ai, tổng giám đốc tập đoàn Chu Khang, làm sao có thể cúi đầu vì Tống Viện hết lần này đến lần khác."

"Nấc, A Diễn, tớ cho cậu biết, phụ nữ ấy, đừng cứ nuông chiều, lúc nên thờ ơ thì phải thờ ơ."

"Phụ nữ như quần áo, không có thì thay mới."

Đêm nay Hứa Đông thật sự uống không ít, lời nói ra cũng không qua đại não, nghĩ sao nói vậy.

Nguyễn Văn Văn nghe đến đây là nghe không nổi nữa, thở phì phì đi xuống tầng, đẩy cửa đi vào, bưng ly rượu lên, ngửa đầu rót một ly lớn.

"Tức chết tớ rồi." Cô ấy để ly xuống rồi lại rót cho mình một ly, uống xong, nhíu mày nói: "Nếu không phải cậu không cho tớ xông vào, bà đây đã sớm đi vào gọt bọn họ."

So với Nguyễn Văn Văn tức giận, Tống Viện ngược lại trầm tĩnh hơn nhiều, cô chậm rãi đưa khăn tay lên, khi Nguyễn Văn Văn lau môi, thong thả nói: "Một đám đàn ông cặn bã mà thôi, sao phải tức giận với bọn họ làm gì."

"Cậu không tức giận sao?" Nguyễn Văn Văn đặt mông ngồi bên cạnh Tống Viện: "Cậu nghe xem bọn họ nói nhảm cái gì, khổ nhục kế? Chu Diễn làm nhiều như vậy, đều là diễn kịch, chính là để lừa cậu."

Tống Viện lạnh nhạt cong khóe môi, cười như không cười, nói: "Anh ta diễn kịch? Chẳng lẽ tớ không diễn được à?"

Mắt Nguyễn Văn Văn sáng lên: "Có ý gì?"

Tống Viện cười nhạo nói: "Gậy ông đập lưng ông."

Nguyễn Văn Văn lập tức không kịp phản ứng, chớp mắt mấy cái: "Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"

Tống Viện khẽ nhấp một ngụm rượu đỏ: "Cậu chờ xem kịch vui là được."

Cô vốn muốn mọi chuyện đến đây coi như kết thúc, sau này hai người tự sống tốt cuộc sống của mình, nhưng có vẻ... Không được.

Tiếng nhạc trong sàn nhảy lại lớn hơn một lần nữa, Tống Viện nghe thấy tiếng hoan hô, cong môi nói: "Nào, xem biểu diễn đi."Chu Diễn không nghe Hứa Đông kể xong, uống hết Champagne trong ly, đứng dậy rời khỏi phòng bao, đi thẳng vào thang máy.

Phía dưới là ban nhạc nào đó đang biểu diễn, người vây xem rất nhiều, anh đi ra từ trong thang máy, ánh mắt tùy ý nhìn lướt qua từ trái đến phải, sau đó nhẹ nhàng thu lại.

Lúc vừa muốn rẽ, bỗng nhiên dừng lại, quay người nhìn về phía nơi hẻo lánh phía trước.

Đó là nơi kín đáo nhất trong toàn bộ tầng một, ánh đen không thể chiếu tới, nếu không nhìn kỹ sẽ rất khó phát hiện có người ở đó.

Lúc này, ở đó có hai người, thân thể người con trai hơi nghiêng, cúi đầu tiến đến bên cạnh người con gái nói thứ gì đó, trên mặt người con gái đeo kính râm, không nhìn ra được biểu cảm của cô lúc này, nhưng nhìn độ cong môi cô là biết cô rất vui vẻ.

Sau đó, người con gái chỉ phía trước, nâng cằm, che miệng lại gần sát bên tai người con trai nói nhỏ vài câu.

Người con trai gật đầu, khóe môi cong lên rất cao.

Ly nhẹ nhàng va chạm, bọn họ liếc mắt nhìn nhau, mỉm cười uống chút rượu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!