Chương 34: (Vô Đề)

Tống Viện cảm thấy mình đạp phải đồ, rũ mắt xuống nhìn lướt qua, ánh mắt rơi xuống mu bàn tay phiếm hồng của Chu Diễn, hơi dừng lại, nhấc gót chân ra, lướt qua bên cạnh tay của anh.

Thôi Dương thở hốc vì kinh ngạc, may mà cô Tống không đạp thêm một chân, nếu không có lẽ tay của ông chủ sẽ biến thành móng heo mất.

Tiêu Thần đi tới đỡ cô: "Nào, chậm một chút."

Tống Viện gật đầu, trong con ngươi trong trẻo sáng ngời như phủ một tầng sương mù, mặt mày cong lên, khách khí nói: "Cảm ơn."

Khi cô nói chuyện với Tiêu Thần, mặt nở nụ cười, đôi mắt cong cong giống như vầng trăng sáng treo giữa trời, tỏa sáng rực rỡ.

Tiêu Thần dịu dàng đáp lại: "Khách khí với tôi làm gì, nào, phía trước là bậc thang, cẩn thận chút."

Tống Viện gật đầu nói: "Ừm."

Hai người nói chuyện không coi ai ra gì, vừa nói vừa đi về phía trước.

Chu Diễn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt rơi xuống bóng dáng tựa sát bên nhau của bọn họ, đôi mắt nhắm lại không biết đang suy nghĩ gì.

Trước khi Tống Viện đi vào, khóe mắt nhìn lướt qua về phía sau, dưới đèn, người đàn ông duy trì tư thế uốn gối, mãi lâu không động, nhìn từ xa không rõ thần sắc của anh.

Tống Viện đoán, có lẽ sau đêm nay anh sẽ không tới nữa.

Người đã đi xa.

Thôi Dương vội vàng đi lên trước: "Giám đốc Chu, để tôi."

Nói xong đưa tay nhặt cơm hộp lên, khi muốn đi nhặt bò bít tết, Chu Diễn trầm giọng nói: "Không cần nhặt nữa."

Thôi Dương còn chưa kịp phản ứng lại, Chu Diễn đứng lên, đá một cước vào trên bò bít tết, mức độ ghét bỏ không cần nói cũng biết.

Đá xong, anh ngồi luôn vào trong xe.

Thôi Dương ôm hộp cơm đi theo.

Một lát sau, xe lái đi.

Sau khi xe đi một lát, có tiếng nói chuyện truyền tới từ cách đó mấy mét: "Cậu Trình, tiếp theo đi đâu?"

Trình Xuyên sờ cằm cười hì hì: "Đi tới câu lạc bộ Tinh Hải."

Dứt lời, anh ấy lấy điện thoại di động ra, nhắn liên tiếp mấy tin Wechat trong nhóm.

[Ngày mai các anh em tụ tập, mấy cậu phải đến hết đó.]

[Tớ nói trước, nhất định phải đến.]

Anh ấy còn @ riêng Chu Diễn.

[@Chu Diễn, nhất định phải tới.]Ngày kế tiếp, ban đêm, câu lạc bộ Tinh Hải.

Ban ngày, thời tiết ở Nam Thành còn rất tốt, ánh nắng tươi sáng, gió cũng ấm, đến ban đêm, thời tiết thay đổi, bắt đầu mưa, mưa không lớn, nhưng gió thổi trên người hơi lạnh.

Cây cối hai bên đường phố lại lắc lư lần nữa, tiếng xào xạc thỉnh thoảng vang lên.

Tiểu Vinh đánh xe vào dưới hầm đậu xe, sau khi tìm được chỗ đậu thì dừng lại, quay đầu hỏi: "Chị Viện, bao giờ em tới đón chị?"

Tống Viện lạnh nhạt nói: "Ngày mai phải tiến tổ, hôm nay không thể chơi quá muộn, hai tiếng sau."

Tiểu Vinh nói: "Em tới gần đây mua chút đồ, mua xong sẽ đi lên tìm chị."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!