Tính tình của Chu Diễn bình tĩnh tự chủ, cộng thêm việc từ nhỏ lớn lên trong hoàn cảnh tràn ngập toan tính, nên rất ít khi phóng túng bản thân.
Mấy lần say rượu này đã xem như việc càn rỡ nhất mà anh từng làm.
Đương nhiên, còn có một nguyên nhân khác mà anh không uống nhiều rượu, vì mỗi lần uống hơi nhiều, tuy trên mặt không có phản ứng gì nhưng đôi mắt lại giống như đang rỉ máu, đỏ đến chói mắt.
Mỗi lần nhìn như thế, đều khiến người khác có cảm giác thương tiếc, không nhịn được mà muốn ôm anh một cái.
Chu Diễn chưa bao giờ cần người khác đồng cảm, lúc nhỏ không cần, hiện tại càng không cần, thế nên, anh uống rượu luôn kiềm chế.
Nhưng tất cả sự kiềm chế của anh đều không địch lại được một ánh mắt khinh thường của Tống Viện, chỉ cần một chút, anh sẽ lập tức quân lính tan rã, anh cũng không biết mình bị làm sao.
Trước kia anh chưa từng lo được lo mất như thế này.
Anh không gọi cho Tống Viện, vì sợ quấy rầy cô nghỉ ngơi, nhưng lại có mấy lời muốn nói, nên chỉ có thể say khướt cầm điện thoại tự lẩm bẩm.
Trước khi mở miệng đã nghĩ kỹ muốn nói cái gì với cô, nhưng khi thật sự mở miệng, lại chỉ nói lặp đi lặp lại có hai câu.
"Anh nhớ em…"
"Đừng không để ý đến anh…"
"Xin em đấy…"
Giọng nói anh hơi run, mỗi khi nói ra một câu, trái tim cũng run rẩy theo một chút, cảm giác chua xót khó tả kia dường như càng nhiều hơn.
Chu Diễn c*̃ng không nhớ rõ mình đã nói bao lâu, dù sao khi cất điện thoại đi, không chỉ cánh tay tê dại, mà hai chân c*̃ng tê cứng, giống như có vô số con kiến đang g*m c*n, không phải cảm giác dùng sức cắn thật mạnh như xé rách da thịt kia, mà là gặm nhấm dần dần, từng chút, từng chút một.
Xé tim xé gan.
Dù đập mạnh cũng không hết, chỉ có thể yên lặng chịu đựng.
Anh nhíu mày, sắc mặt nặng nề chưa từng có.
Thôi Dương chờ anh nói xong, mới từ từ quay đầu lại, mím môi: "Giám đốc Chu, anh muốn uống nước không?"
Anh tự lẩm bẩm suốt mười mấy phút, có lẽ cổ họng cũng bốc lửa rồi.
Cổ họng Chu Diễn quả thực đã khô khốc, anh ho nhẹ một tiếng: "Có."
Thôi Dương lấy cốc giữ nhiệt ra, mở ra nắp, đưa cốc qua: "Uống chậm một chút, cẩn thận bỏng."
Một câu nhắc nhở bình thường lại khiến Chu Diễn trầm tư một lần nữa, trong ba năm anh ở cạnh Tống Viện, sau khi xã giao xong về đến nhà, kiểu gì cô cũng sẽ bê canh giải rượu lên, biết anh từng phẫu thuật cổ họng không thể uống quá nóng nên lần nào cũng sẽ để nguội bớt rồi ủ ấm từ sớm, lúc anh uống còn dịu dàng dặn dò.
"Uống chậm một chút, cẩn thận bỏng."
Lúc trước anh không cảm thấy câu nói này có gì tốt, nhiều lúc còn cảm thấy phiền, lúc tụ tập với Trình Xuyên, cũng có khi nói đến chuyện phụ nữ lắm lời, tuy anh chưa từng tham gia bàn luận, nhưng trong lòng cũng cho rằng Tống Viện rất lắm lời.
Anh cũng không ngốc, chẳng lẽ không biết bỏng sao?
Vì sao lần nào uống canh cũng phải nhắc nhở?
Không mệt à?
Hiện giờ trong lòng lại hoàn toàn ngược lại, không biết đời này còn có thể được nghe lại những lời lo lắng này của cô không.
Thôi Dương nhìn Chu Diễn một hồi, rồi lại nhìn cốc giữ nhiệt trong tay, hơi buồn bực, anh ấy nói sai cái gì à, sao mà ông chủ lại nhìn cái cốc hối lỗi rồi?
Hơn nữa nhìn thần sắc của ông chủ, còn hơi… Còn hơi thất vọng mất mát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!