Chương 31: (Vô Đề)

Tiêu Thần vén tay áo lên, tông cửa vào.

Bên ngoài cửa ra vào chỉ còn mỗi Cao Tùng, Thôi Dương và Tiêu Thần, còn những người khác đã bị Thôi Dương đuổi đi cả rồi.

Tiêu Thần sải dài bước đi đến, vịn chặt tay lên vai Tống Viện, kiểm tra hỏi: "Chị ổn chứ?"

Tống Viện nhẹ nhàng cong môi cười: "Ừm, tôi rất khỏe."

Dường như Tiêu Thần vẫn còn nghi ngờ, nên đi vòng cơ thể cô một vòng, thấy cô vẫn khỏe mạnh, mở thở dài, nói: "Không sao là tốt rồi."

Gương mặt Tống Viện cong lên nở nụ cười sáng lạn với anh ấy, rồi gật gật đầu nói: "Ừm, tôi không có chuyện gì thật mà…"

Hai người đứng bên nhau, nói chuyện trêu đùa thật chói mắt, Chu Diễn nheo mắt lại, giữa trái tim như bị ai đó đánh một cú, cô từng nói chuyện với anh với dáng vẻ này, cũng với giọng điệu nhỏ nhẹ, dịu dàng giống hệt như thế.

Tiêu Thần nói: "Thế chúng ta đi thôi."

"Ừm." Tống Viện đi với Tiêu Thần ra ngoài, lúc hai người đi lướt qua Chu Diễn, không hề đụng chạm đến cánh tay của anh.

Ngón tay của Chu Diễn nâng lên, muốn nắm lấy cô nhưng đã bị cô khéo léo tránh đi.

Chốc lát, cửa ra vào cửa căn phòng đã trống trơn, Thôi Dương ho nhẹ, hỏi: "Giám đốc Chu, thế mấy món quà còn lại có tặng tiếp không?"

Chu Diễn không chỉ chuẩn bị những thứ trên mặt bàn, mà còn rất nhiều đồ sau cốp xe.

Nhưng anh muốn tặng, mà cô có nhận không?

Chu Diễn đè giọng nói: "Cứ cất vào phòng trước đã."

Trong giọng nói của anh lộ ra chút bất đắc dĩ.

Thôi Dương chỉ những thứ trên mặt bàn hỏi: "Thế đống đó sao đây?"

Chu Diễn không thèm nhìn, mà nói: "Cậu cứ xử lý đi."

Tống Viện đã không cần mấy món đó, thì anh cũng không muốn nhìn nhiều nữa.

Anh nói xong lập tức nhấc chân đi khỏi phòng, chẳng biết khi nào bên ngoài trời đã đổ mưa, lúc anh đẩy cửa ra, mưa và gió lập tức tạt vào. Lúc này, anh nhíu mày như đã thấy gì đó.

Bên ngoài cách anh vài mét, Tiêu Thần đang cầm một chiếc ô, một tay khác nắm tay Tống Viện đi ở trước, hai người sóng vai nhau, thân thiết đến mức không diễn tả nổi.

Chu Diễn nhìn bóng lưng của hai người họ, hai tay âm thầm siết chặt lại.

Họ đã lên xe rời đi, anh vẫn đứng dưới hàng lang ngẩng người thật lâu. Lâu đến mức Thôi Dương gọi anh nhiều lần, anh mới lên xe.

Cửa kính xe hạ xuống một nửa, gió từ ngoài luồng vào, Thôi Dương bảo tài xế để kéo cửa kính xe lên. Nhưng Chu Diễn đã cất giọng u ám của mình nói: "Cứ mặc kệ nó."

Tài xế dừng lại, cửa kính thủy tinh vẫn giữ ở nửa một khung cửa sổ.

Mưa và gió bên ngoài tấp vào, rơi xuống trên đầu Chu Diễn, tóc của anh bị nước mưa thấm ướt, từng giọt nước nhỏ giọt lăn dài trên ngọn tóc rồi run rẩy rơi xuống mặt anh, chảy ra hai hàng lệ nóng.

Thôi Dương quay đầu đột nhiên thấy gương mặt Chu Diễn ướt sũng, thầm nghĩ: Nếu biết có tình cảnh ngày hôm nay, thì phải chi lúc trước đừng làm, để bây giờ đau lòng thế chứ.

---

Đêm nay Tiêu Thần xuất hiện ở nhà hàng, vì anh ấy nhận được cuộc gọi của người đại diện, có người đã đăng lên mạng rằng anh ấy và Tống Viện đang cố ý tạo tình cảm yêu đương giả đối trên mạng, chứ hai người hoàn toàn không có chút quan hệ nào.

Những hình ảnh xuất hiện trên mạng trước đó toàn chụp ở thành phố P, còn lại những chuyện ngoài lề gì đó đều do thêu dệt lên.

Ban đầu chủ đề này không ai để ý, nó sắp biến mất rồi nhưng đối phương trắng trợn mua một tài khoản marketing để đẩy nó hot lên lại, những nghi ngờ càng ngày càng trở nên nghiêm trọng, thứ duy nhất có thể đè xuống tin tức đang được tìm kiếm hot bây giờ chỉ có đề tài mới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!