Tiếng hút không khí của mọi người vang lên, Hứa Đông trợn to đôi mắt, mẹ... Mẹ nó, quá hổ báo.
Trình Xuyên thiếu điều bị nước miếng của mình làm cho sặc chết, anh ấy phải ho thật lâu mới bình ổn được.
Cao Tùng không ngờ Tống Viện làm được đến mức này, anh ấy mở to mắt nhìn những châu báu bị đổ đầy nước trà kia, đáy lòng khóc tiếng chó, bà cô của tôi ơi mấy thứ đó đều là đồ trang sức đắt đỏ đấy, cô cứ như vậy mà đổ hả?
Thôi Dương cũng xem như là người biết Tống Viện ghê gớm ra sao. Nhưng trước tình cảnh này, anh ấy cũng bị hành động của cô dọa cho chết khiếp, trời đất thần phật ơi, chỉ cần cầm một nắm châu báu này bán đi cũng đã bán được hơn một tỷ rồi đấy, sao cô nhẫn tâm đổ nước trà thế?
Huống hồ gì, mấy thứ này đều do giám đốc Chu tự chuẩn bị cho cô.
Hu hu, bà cô muốn hành hạ ngài ấy đến khi nào đây?
Ánh nhìn của mọi người đồng loạt, không hẹn mà quay sang nhìn gương mặt của Chu Diễn, họ im lặng đợi anh tức giận. Mấy năm qua, những người phụ nữ khác được sếp lớn cho hưởng phúc lợi như thế này, đã vội vàng nịnh bợ không hết rồi.
Đâu có ai như Tống Viện liên tục tát vào mặt anh như thế chứ!
Lần này nghiêm trọng hơn nữa, người cả phòng đã thấy anh bị từ chối. Tống Viện đâu phải đang cầm ấm trà, mà rõ ràng cô cầm con dao thái đấy, thậm chí cô nhẫn tâm đâm cho trái tim Chu Diễn một nhát.
Dường như cô thấy một nhát dao vẫn chưa đủ thấm thía gì, cô lại cong môi yếu ớt cười, nhỏ nhẹ gọi: "Nhân viên phục vụ đâu rồi?"
Nhân viên phục vụ đang canh ngoài cửa, lập tức đẩy cửa vào, hỏi: "Chào cô, cô cần gì ạ?"
Tống Viện mang khuôn mặt tươi tắn, vui vẻ hỏi: "Chỗ của các người xử lý rác thế nào?"
Nhân viên phục vụ vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ nghiêm túc trả lời: "Ở sân sau của chúng tôi có một xe chuyên thu gom rác thải, ngày thường thì rác hay gom lại đặt ở đó, thưa cô, thế cô có yêu cầu gì?"
Tống Viện đặt bình trà xuống, thuận tay cầm khăn tay trên bàn, vừa lau tay vừa nói: "Thế làm phiền anh giúp tôi thu gom đống rác trên bàn này rồi ném đi hộ cái."
Gương mặt của mọi người trong phòng xuất hiện sự ngạc nhiên, họ nghi ngờ tai của mình có vấn đề.
Nhân viên phục vụ khó hiểu, nghiêng đầu nhìn sang nhưng rồi khi người đó thấy rõ thứ gọi là "rác rưởi" từ trong miệng Tống Viện thốt ra là cái gì, cũng ngây ra như bị sét đánh, một lúc lâu sau mới hỏi: "Thưa cô, cô chắc chắn à?"
Tống Viện gật đầu: "Chắc chắn."
Nhân viên phục vụ nói: "Đó toàn là châu báu, đâu phải rác."
Tống Viện cười trừ, tầm nhìn rơi xuống mặt của Chu Viễn, bình tĩnh nói: "Trong mắt của tôi, mấy thứ châu báu này chẳng khác gì rác rưởi."
Sau đó cô lấy ví tiền trong túi xách ra, rồi rút ra một chồng tiền mặt bỏ lên bàn: "Đây là tiền nước trà, không cần thối."
Tống Viện cầm túi lên, ưỡn người một chút, rồi đứng thẳng thắt lưng đi ra khỏi cửa.
Lúc cô lướt qua Chu Viễn, cánh tay của cô bị anh giữ chặt lại, Tống Viện nghiêng đầu nhìn sang.
Chu Viễn quay đầu nhìn những người khác, phát lên giọng nói lạnh như băng: "Còn không mau cút đi?"
Mọi người đang xem kịch vui trong phòng lập tức rùng mình, họ rụt vai quay người rời khỏi phòng, bước chân đi nhanh như bay, dường như họ sợ đi chậm một bước sẽ không có cửa ra nữa vậy.
Trình Xuyên không nén nổi thốt ra câu chửi thề: "Đậu má, chen chen lấn lấn làm cái gì?"
Có người âm thầm ai oán: Không chạy nhanh chờ bị chém à?
Cao Tùng cũng chưa kịp nói gì đã bị người ta kéo tay chạy ra ngoài.
Cửa phòng đóng lại, chỉ còn mỗi Tống Viện và Chu Diễn ở đây.
Bốn mắt nhìn nhau.
Tống Viện giật cánh tay không được, nói: "Buông ra!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!