Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, điện thoại của Chu Diễn liên tục vang lên mấy lần liền. Tống Viện gửi liên tiếp sáu bức ảnh, tấm nào cũng mặc sườn xám, cô hỏi anh bộ nào đẹp hơn.
Lúc đó Chu Diễn đang tiễn Ngô Hà lên xe, anh chỉ liếc nhìn điện thoại một cái, vẫn không trả lời. Ngô Hà cười: "Giám đốc Chu bận thật đó."
Chu Diễn nói: "Ừ, bạn nhỏ trong nhà nghịch ngợm thôi."
Ngô Hà nhướng mày: "Bạn nhỏ?"
Chu Diễn: "Em gái."
Có lẽ câu trả lời này đã lấy được cảm tình của Ngô Hà, trước khi lên xe cô ta còn cười, bảo: "Giám đốc Chu yên tâm, anh giúp tôi lấy được giải Nữ chính xuất sắc nhất, đối với chuyện của anh, tôi cũng sẽ giúp anh hoàn thành."
Chu Diễn thản nhiên như không: "Có thể giúp được cô Ngô là vinh hạnh của tôi."
Sau khi xe khởi động, ánh mắt Ngô Hà nhìn Chu Diễn trở nên hơi khác lạ. Chu Diễn biết, anh đã thành công.
Điện thoại vang lên, Chu Diễn hoàn hồn, anh vừa lên xe vừa ấn nghe máy, giọng nói dịu dàng của Tống Viện truyền đến từ đầu dây bên kia.
"Đang bận hả?"
Chu Diễn: "Ừ."
Tống Viện: "Vậy lát nữa em gọi cho anh sau."
Chu Diễn: "Không cần, em nói đi."
Tống Viện: "Em mặc bộ sườn xám nào đẹp?"
Căn bản lúc nãy Chu Diễn không hề xem kỹ những bức ảnh mà cô gửi, anh thuận miệng nói: "Màu trắng."
Tống Viện nghe xong bỗng im lặng, ngón tay hơi siết chiếc điện thoại di động trong tay.
Chu Diễn hỏi tiếp: "Còn có chuyện gì không?"
Tống Viện nói: "Hết rồi."
Cúp máy xong, Tống Viện lặng lẽ đánh giá bản thân trước gương. Cô muốn nói rằng những bức ảnh cô mặc có tất cả các màu sắc nhưng căn bản không hề có màu trắng.
Hơn nữa anh cũng đã từng nói cô mặc màu trắng không đẹp.
Tim cô như bị siết lại.
Khó chịu không nói lên lời.
Một lúc lâu sau, Tống Viện cởi bộ sườn xám màu hồng trên người xuống, thay bộ màu trắng lên, sửa lại lớp trang điểm để phối với sườn xám. Trước khi ra ngoài cô còn nhìn đống hộp bày trước bàn trang điểm, im lặng vài giây rồi mở một hộp trong số đó, lấy vòng tay ra, đeo lên.
Nếu anh đã tặng thì có lẽ là anh thích nhìn cô đeo, vậy thì… cứ đeo vậy.
…
Tiểu Phùng đưa Tống Viện đến một chung cư cao cấp, là một trong số những nơi ở của Chu Diễn. Đây là lần đầu tiên cô đến đây: "Cô Tống, giám đốc Chu ở bên trong, mời cô."
Tống Viện đẩy cửa bước vào, đập vào mắt cô là đống đồ vest, cà vạt, sơ mi, quần tây, tất… kéo dài đến tận cửa phòng tắm.
Trên cửa kính lờ mờ hiện lên một bóng người cao gầy, rắn rỏi, cơ ngực và cơ bụng rõ nét, đường cong cơ thể cực tinh xảo.
Cô đứng im trước cửa, quên cả phản ứng.
Cũng không biết là đã đứng bao lâu, cửa phòng tắm mở ra, người đàn ông mặc áo choàng tắm bước ra, có vẻ như không ngờ được rằng sẽ có người. Bàn tay đang lau tóc của Chu Diễn bỗng ngừng lại, nhướng mày: "Đến từ lúc nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!