Chương 29: (Vô Đề)

Tống Viện vừa bước ra khỏi thang máy đã thấy ba ông thần canh cửa đứng trước nhà mình, cô lạnh lùng vô cảm lướt qua bọn họ, ngay cả một ánh mắt còn không thèm cho chứ đừng nói gì là chào hỏi.

Trình Xuyên thấy cửa phòng sắp đóng lại thì vội vươn tay ra cản lại: "À ừm, cô Tống, Diễn tìm cô đấy."

Tống Viện từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi lên người Chu Diễn vài giây, sau đó bình tĩnh nói: "Vậy thì sao?"

Trình Xuyên: "Không thể để chúng tôi vào ngồi một lát sao?"

Tống Viện: "Không tiện lắm."

Hứa Đông: "Chúng tôi đã đợi hơn một tiếng rồi."

Trong giọng nói có chút trách móc.

Tống Viện nhướng mày, cong môi hỏi: "Là tôi bắt các anh chờ tôi sao?"

Hứa Đông: "..."

Mẹ nó.

"Nếu như không phải là do tôi bắt các anh chờ, vậy thì không liên quan gì đến tôi cả." Tống Viện nhướng mày nói: "Làm phiền anh thả tay ra, tôi muốn đóng cửa."

Chán ghét không chút nề hà, ngay cả mặt mũi cũng không cho.

Xem như Trình Xuyên lại lần nữa chứng kiến sự lợi hại của cô, thế nhưng anh ấy lại không thể không giúp người anh em của mình, thôi vậy, nếu không làm thì thôi, nếu làm phải làm đến cùng…

Ánh mắt của anh ấy và Hứa Đông hơi khựng lại một chút, giây tiếp theo hai người đã thực hiện một hành động khiến người khác phải kinh ngạc.

"Cô Tống, lát nữa chúng tôi còn có việc phải xử lý, phiền cô chăm sóc cho A Diễn." Hai người nói xong lập tức buông tay, đặt Chu Diễn dựa vào tường.

Chu Diễn mất đi sự chống đỡ nên cơ thể trượt dọc theo ven tường ngã xuống, đúng lúc ngã ngoài cửa Tống Viện, chỉ cần Tống Viện đóng cửa chắc chắn sẽ đụng trúng đầu anh.

Cửa thang máy vừa mới mở ra, Trình Xuyên và Hứa Đông đã vội vã chạy vào, bọn họ sợ Tống Viện đuổi theo nên Trình Xuyên nhấn nút đóng cửa như điên.

Hai người chờ cửa thang máy đóng lại mới thở phào một hơi, bọn họ dựa vào vách tường thang máy, Hứa Đông nói: "Dáng vẻ cô Tống hung dữ quá, không biết cô ấy có làm gì A Diễn không nữa?"

Trình Xuyên đút tay vô túi bình tĩnh nói: "Chắc chắn sẽ không đâu, dù sao hai người họ cũng đã ở bên nhau ba năm rồi, cho dù là cãi nhau đi nữa thì ở lại một đêm cũng không sao đâu."

Hứa Đông gật đầu: "Cũng đúng, phụ nữ dù có tàn nhẫn đến đâu cũng không thể cắt đứt quan hệ một cách rạch ròi với bạn trai cũ được."

Trình Xuyên cười khúc khích nói: "Tớ đảm bảo là sau đêm nay A Diễn và cô Tống sẽ lại quay về bên nhau như trước thôi."

Hứa Đông gật đầu đồng ý: "Đúng vậy, chắc chắn là vậy. Mai phải bắt A Diễn mời khách mới được."

Trình Xuyên bắt đầu suy nghĩ nên đi đâu ăn cơm.

Thế nhưng hai người lại không có diễm phúc được ăn bữa cơm này, bởi vì bọn họ đã đánh giá thấp sự lợi hại của Tống Viện rồi.Sau khi Trình Xuyên và Hứa Đông rời đi, Tống Viện khoanh tay rũ mắt liếc nhìn người đàn ông nằm trên mặt đất, đôi mắt dần dần nheo lại, bên trong tràn đầy lạnh lùng.

Cứ nghĩ làm như vậy là có thể khiến cho cô khuất phục sao? Bọn họ thật sự cho rằng cô là quả hồng mềm có thể mặc người khác n*n b*p à?

Cô duỗi chân chặn cửa, không cho Chu Diễn lăn vào, tay cũng không nhàn rỗi mà rút điện thoại trong túi xách ra, sau đó bấm ba con số trên màn hình.

Rất nhanh điện thoại đã được kết nối, đối phương lịch sự hỏi lại, Tổng Viện nói rõ mọi chuyện.

Đầu dây bên kia nói: "Được, bây giờ chúng tôi sẽ lập tức đến."

Tống Viện: "Làm phiền đồng chí cảnh sát."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!