Chương 28: (Vô Đề)

Hôm nay Tống Viện mặc một chiếc sườn xám màu hồng nhạt, mái tóc dài được buông xõa trên vai càng thêm phù hợp với kiểu cách sườn xám, phía sau tai trái được cài một bông hoa hồng cài đầu, trang điểm nhẹ nhàng, càng làm tôn lên vẻ đẹp trong sáng thuần khiết của cô.

Từ xa nhìn lại, trông như một phong cảnh tuyệt đẹp.

Tiêu Thần không khỏi nhìn cô đến xuất thần, Tôn Sướng đẩy anh ấy một cái, lúc này anh ấy mới lấy lại tinh thần, vội vàng vươn tay ra: "Tôi đến để đón chị."

Không chỉ có Tiêu Thần nhìn đến ngẩn ngơ, mà ngay cả Chu Diễn cũng ngây người, Tống Viện đã từng vì khiến anh vui mà mặc rất nhiều loại sườn xám khác nhau, nhưng chỉ có duy nhất lần này là khiến anh rung động.

Thì ra…

Màu hồng nhạt thích hợp với cô hơn màu trắng.

Anh bước lên trước một bước, sau đó vươn tay về phía Tống Viện, nhẹ giọng nói: "Hôm nay là sinh nhật của em, anh đã mời bác gái đến đây để chung vui với em."

Anh nghĩ, bây giờ chắc cô sẽ không từ chối đâu.

Hai bàn tay cùng lúc xuất hiện trước mặt Tống Viện, cả hai đều đang chờ đợi quyết định của cô.

Tống Viện nhìn Tiêu Thần trước, có vẻ hôm nay anh ấy đã cố tình ăn mặc một phen, cà vạt màu hồng kết hợp với bộ vest màu trắng khiến cho anh ấy trông càng thêm khôi ngô tuấn tú.

Ánh mắt cô lại rơi lên người Chu Diễn, bộ đồ vest cao cấp vẫn là kiểu dáng mà anh thích nhất, chừng ấy năm nay vẫn không hề thay đổi, ngay cả cà vạt cũng là màu xanh lam anh thích.

Nhưng thật không may, màu xanh lam lại là màu mà cô không thích.

Vì để thay đổi sở thích của Chu Diễn mà đã từng có một khoảng thời gian, cô dùng đủ tất cả mọi cách để thay đổi kiểu dáng cà vạt mà anh thích, thậm chí là mỗi ngày một loại khác nhau, không ngày nào trùng lặp.

Thế nhưng tiếc là anh vẫn không thay đổi, cho dù cô có nói gì đi nữa thì anh cũng chỉ đeo thứ mình thích.

Nếu cô nói thêm một câu, anh sẽ lập tức dùng môi lấp kín môi cô, lăn lộn cô đến mức cô không thể nói thêm câu nào nữa.

Cô đã thử rất nhiều chuyện, từ đó nhận ra rằng: anh sẽ không vì cô mà thay đổi.

Thật ra cô cũng không phải là quá chán ghét màu xanh lam, thứ mà cô thật sự để ý chính là thái độ và tâm ý của anh.

Ánh mắt Tống Viện lại dời từ trên người Chu Diễn sang Tiêu Thần, giọng nói nhẹ nhàng: "Xin lỗi cậu nhé Tiêu Thần, tôi có chút chuyện muốn nói với ngài Chu."

Cô vừa dứt lời, bên trong đáy mắt Tiêu Thần có một tia bi thương mất mát thoáng qua, anh ấy xấu hổ rút tay về, chu đáo nói: "Được, vậy chị cứ bận trước đi, bọn tôi chờ chị, nếu chị có thời gian… Thì hãy tới, muộn một chút cũng không sao."

Tôn Sướng chen vào nói: "Cô Tống, vì để chuẩn bị bữa tiệc sinh nhật lần này mà mấy đêm nay anh Thần của chúng tôi vẫn…" Chưa ngủ.

Tiêu Thần cắt ngang nói: "Tôn Sướng, điện thoại của tôi không có ở đây, cậu ra ngoài xe xem thử có phải để quên ở đó rồi không?"

Tôn Sướng nhíu mày: "Anh Thần."

Tiêu Thần: "Mau đi đi."

Tiểu Vinh và Tôn Sướng cùng nhau rời đi dưới ánh mắt ra hiệu của Tống Viện.

Xung quanh chỉ còn lại ba người họ, Chu Diễn kéo ống tay áo mình xuống, bình tĩnh nói: "Hay là cậu Tiêu đi với chúng tôi đi, càng đông người thì càng vui."

Người không biết còn tưởng anh đang chân thành mời mọc, thế nhưng Tống Viện biết, anh cố ý làm như vậy là để tuyên bố với Tiêu Thần: "Tôi mới là kẻ chiến thắng."

Tiêu Thần cũng không ngốc, anh ấy cười nhạt nói: "Không phiền mọi người."

Sau đó xoay người bỏ lại một câu: "Mọi người cứ tiếp tục trò chuyện nhé, tôi đi trước."

Tống Viện gật gật đầu, cô nhìn theo bóng lưng anh ấy rời đi cho đến khi biến mất rồi mới thu hồi ánh mắt.

Sau khi Chu Diễn "tiễn" được tình địch đi thì tâm trạng rất tốt, hiếm khi nở nụ cười, anh bước tới muốn nắm tay cô, nói: "Đi thôi em, đừng để bác gái phải chờ lâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!