Tống Viện nghe xong, theo phản xạ có điều kiện muốn cúp điện thoại, Chu Diễn ngăn cô lại: "Đừng cúp vội, anh có việc muốn nói."
Tống Viện hỏi: "Chuyện gì?"
Chu Diễn: "Muốn mời em ăn bữa cơm."
Trước khi Tống Viện từ chối, anh lại nói: "Kỷ niệm một ngàn hai trăm ngày chúng ta quen nhau."
Đầu bên kia truyền đến tiếng cười khẽ của Tống Viện: "Một ngàn hai trăm ngày?"
Đây là lí do mà Chu Diễn vắt óc mãi mới tìm được để có thể ăn một bữa cơm với cô, còn là nhờ Trình Xuyên chỉ điểm mới nhớ ra.
Chu Diễn hạ giọng mềm mỏng: "Đừng từ chối anh, cùng đi, được không?"
Tống Viện nghe xong càng cảm thấy buồn cười, khi bọn họ quen biết tròn một năm, cô cũng từng lấy lý do này để chúc mừng với anh, lúc ấy anh làm như thế nào?
Đã đồng ý với cô rồi, trên đường đi lại thả bồ câu cho cô, để cô một mình đợi ở nhà ăn thật lâu thật lâu, đến tận khi người ta đóng cửa cũng không thấy anh tới.
Sau đó, anh say khướt về nhà, cô hỏi anh đã đi đâu?
Anh nói, có bữa tiệc xã giao, cô không hiểu được.
Ngày kỷ niệm tròn hai năm, anh chủ động nhắc tới muốn chúc mừng, cô ăn diện lộng lẫy, muốn cùng anh trải qua một buổi tối không giống bình thường, người thì đúng là có tới, nhưng không ở lại được bao lâu đã rời đi.
Lý do là, công ty đột nhiên xảy ra chút chuyện, cần anh trở về xử lý.
Sau đó anh lại xin lỗi, lại dỗ cô, cảm giác tiếc nuối thất vọng cứ tích lũy từng chút một như vậy.
Ngày kỷ niệm ba năm quen nhau, cô muốn thử tin tưởng anh một lần nữa, lần đó vẫn khiến cô thất vọng, anh không tới, chỉ để Thôi Dương đưa quà tới.
Món quà rất quý giá, nhưng cô không thích.
……
Tống Viện nghe thấy anh nhắc đến kỷ niệm một ngàn hai trăm ngày đột nhiên cảm thấy thật buồn cười, đừng từ chối anh? Vậy anh từ chối cô nhiều lần như vậy thì tính là cái gì?
Chu Diễn không nghe được câu trả lời của Tống Viện, lạnh nhạt nói: "Hoặc là em muốn làm chuyện khác cũng được, toàn bộ thời gian đêm nay của anh đều cho em."
Người đã quen ra lệnh, cho dù đang đi cầu xin người khác, giọng điệu cũng khiến người nghe khó chịu.
"Chu Diễn, có phải anh cảm thấy chỉ cần nói như vậy tôi sẽ thỏa hiệp? Ngoan ngoãn làm theo lời anh nói?" Tống Viện cười lạnh: "Tôi đã không còn là người con gái mà trước kia anh tùy tiện dỗ dành một chút đã cho qua, tôi nói lại lần nữa, chúng ta kết thúc rồi!"
Dứt lời, Tống Viện không chút khách khí cúp điện thoại.
Hai hàng lông mày của Chu Diễn nhíu chặt lại với nhau.
Buổi tối hôm nay, hội anh em lại tụ tập với nhau, Trình Xuyên cảm khái nói: "Chu Diễn, vị ớt cay nhỏ nhà cậu quả thật là ca siêu khó. Tớ thấy thế này, hay là cậu từ bỏ đi, phụ nữ nhiều như vậy, chọn ai cũng dễ hơn cô ấy."
Vừa dứt lời, đầu Trình Xuyên đã bị đập một cái, anh ấy đón được chiếc gối dựa: "Cậu đập tớ cũng vô dụng, tớ chỉ nói thật."
Chu Diễn ghét nhất là mấy lời nói thật của anh ấy, giận dỗi: "Câm miệng."
Hứa Đông thấy thế cũng xen vào, dựa lên sô pha nói: "Phụ nữ ấy mà, nếu muốn dỗ dành kỳ thật cũng không khó lắm đâu. Sinh nhật của vị kia nhà cậu là khi nào, cậu tổ chức cho cô ấy một buổi sinh nhật long trọng một chút, không phải được rồi sao? Uống thêm chút rượu, chuyện sau đó cũng dễ làm hơn nhiều."
Nói đến sinh nhật của Tống Viện, hai hàng lông mày của Chu Diễn càng nhíu chặt hơn.
Trình Xuyên thấy thế chậc lưỡi tấm tắc: "Không phải chứ? Cậu còn không biết sinh nhật của con gái nhà người ta là khi nào sao? Ba năm trước khi còn yêu đương các cậu cũng không tổ chức gì à?"
Chu Diễn đúng là không biết sinh nhật của Tống Viện là khi nào. Ba năm ở bên nhau đều là cô nhường nhịn anh, làm những món ăn anh thích, mặc quần áo theo gu của anh, cho dù là cách trang điểm, cũng là anh nói nhìn rất đẹp, cô mới trang điểm như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!