Chu Diễn đang bị bệnh dường như yếu đi rất nhiều, khí chất cũng không bá đạo như thường ngày, nghe Tống Viện nói xong thì ho khan hai tiếng, khi nói chuyện còn có chút cầu xin.
"Thật sự không được sao?"
Bàn tay đang lau tóc của Tống Viện bỗng ngừng lại, cánh cửa ký ức vốn đã đóng lại bị mở ra lần nữa. Hình như một năm trước cô cũng đã từng dùng giọng điệu như vậy để cầu xin anh.
Hôm đó là sinh nhật của một người chị em, yêu cầu tất cả mọi người mang bạn trai tới cùng tham gia, cô do dự hồi lâu mới đề cập chuyện này với anh, hỏi anh có thể đi cùng cô trong chốc lát hay không, sẽ không làm lỡ thời gian làm việc của anh, cô chỉ cần anh lộ mặt một chút là được.
Khi đó anh trả lời như thế nào, anh khẽ vuốt mặt cô, nói: "Anh còn phải làm việc."
Cô làm nũng, công việc làm mãi cũng không xong, không thể du di chút sao?
Anh nắm cằm cô, giọng điệu cực trầm thấp nói: "Không thể."
Sau đó, bởi vì anh không đi, cuối cùng cô cũng không thể đi ……
Tống Viện lắc lắc đầu, gọi dòng suy nghĩ đang bay xa trở về, hừ nhẹ một tiếng, vừa chà lau tóc vừa nói: "Không tiện lắm."
Hình như Chu Diễn còn nói gì đó, Tống Viện nghe cũng không muốn nghe, lập tức cúp điện thoại.
Cơn mưa bên ngoài cửa sổ hình như đã lớn hơn, cô đi đến trước cửa sổ sát đất, lẳng lặng thưởng thức cảnh mưa bay, hơi thở mát lạnh xuyên qua khe hở pha lê, ùa vào căn phòng, mang theo một luồng không khí lạnh lẽo dày đặc.
Tống Viện không nhịn được mà rùng mình, thấp giọng nói: "Thật lạnh."
Đầu ngón tay trắng nõn chạm lên bức màn, vừa định kéo vào, lại vô ý nhìn thấy gì đó, cô dừng lại, cách lớp cửa kính nhìn cảnh tượng phía xa.
Bên cạnh cái cây cổ thụ to ven đường có một chiếc xe hơi màu đen đang đỗ ở đó. Trong cơn mưa to mịt mù, đèn xe chiếu ra hai vệt sáng. Ánh sáng chiếu về phía xa, giao với ánh đèn đường, có chút khác biệt.
Cách quá xa, cô không nhìn rõ biển số xe, nhưng nhìn mặt nghiêng của thân xe kia, Tống Viện cảm thấy có vài phần quen thuộc, dù sao thì cô cũng từng ngồi trên chiếc xe giống như thế rất nhiều lần.
Cô đột nhiên có một trực giác, suy đoán chủ nhân của chiếc xe có thể là……
Lại một trận gió nữa thổi tới, Tống Viện rùng mình một lần nữa, không chần chờ nữa, kéo bức màn vào, còn chuyện người trong chiếc xe kia có phải Chu Diễn hay không, có liên quan gì đến cô.Trình Xuyên thấy sắc mặt Chu Diễn còn trắng hơn vừa nãy, tặc lưỡi hai tiếng: "Ớt cay nhỏ nhà cậu cũng cay đấy."
Chu Diễn không có tâm trạng tiếp câu nói đùa của anh ấy, duỗi tay kéo cái hộc chứa đồ ở phía trước ra, s* s**ng muốn tìm gì đó, không bao lâu sau, anh lấy ra bao thuốc và bật lửa.
Trình Xuyên nhanh tay cướp lấy chúng: "Cậu có bệnh hả? Đang ho khan như vậy còn hút thuốc, không muốn sống nữa à?"
Chu Diễn xoay người cướp lại, bị Trình Xuyên đẩy ra, giây tiếp theo, cửa sổ xe làm từ thủy tinh mở ra, Trình Xuyên ném thẳng bao thuốc với bật lửa vào thùng rác phía sau.
Tâm trạng Chu Diễn không tốt, thật sự không muốn để ý đến người khác, ôm ngực nhắm mắt lại.
Đây cũng là lần đầu tiên Trình Xuyên thấy anh sa sút như vậy, vỗ vỗ bả vai anh nói: "Được rồi, chúng ta trở về tiếp tục nghĩ cách."
Nói rồi khởi động xe.
Chu Diễn mở mắt ra, trong con ngươi thâm thúy hình như có thứ gì đó đang quay cuồng, mí mắt rũ xuống, anh trầm giọng nói: "Dừng xe."
Trình Xuyên không rõ nguyên do, nghiêng đầu nhìn anh: "Làm gì?"
Chu Diễn ho khan hai tiếng, bình tĩnh nói: "Không đi."
Trình Xuyên cho anh một ánh mắt xem thường: "Không phải chứ? Con gái người ta đã không muốn gặp cậu, cậu còn chờ ở đây làm gì? Cậu điên rồi."
Chu Diễn không điên, anh chỉ không muốn rời đi mà thôi.
Trình Xuyên nghiêng đầu nhìn thoáng qua quang cảnh bên ngoài, cơn mưa càng lúc càng lớn hơn, còn không đi thì anh ấy sẽ bị đông lạnh đến cảm cúm mất, giận dỗi nói: "Sớm biết có hôm nay hà tất lúc trước sao phải như vậy. Cậu nói xem, nếu lúc trước cậu đối tốt với người ta một chút thì tốt rồi."
Có lẽ chính câu này đã chạm tới tim đen của Chu Diễn, hai hàng lông mày anh nhíu lại, gào lên một tiếng: "Câm miệng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!