Chương 25: (Vô Đề)

Chu Diễn vui mừng cười thành tiếng: "Tìm thấy rồi, tìm thấy rồi, rốt cuộc tôi cũng tìm thấy rồi."

Giống một đứa con nít tìm thấy kẹo vậy.

Thôi Dương nhún vai lẩm bẩm nói: "Rốt cuộc cũng tìm được rồi, tìm nữa người cũng bệnh luôn.

Thôi Dương nói thế cũng không lạ, mưa vừa lớn lại vừa lạnh, trút lên người thật sự rất kinh khủng.

Quả nhiên.

Thật đúng là xui xẻo muốn chết.

Đêm đó Chu Diễn sốt cao, sốt cao dẫn đến bị viêm phổi, nửa đêm anh bắt đầu nói mê sảng, người giúp việc gọi bác sĩ gia đình đến truyền dịch cho anh.

Có điều là anh không thành thật cho lắm, có mấy lần suýt chút nữa thì rút kim ra, miệng vẫn nhắc: "Tống Viện, Tống Viện, Tống Viện,..."

Sau khi Tống Viện quay phim xong thì cùng Tiêu Thần tham gia một bữa tiệc, đều là những đạo diễn nổi tiếng trong ngành. Lúc này, Tống Viện được mời thêm vài ly rượu làm Tiêu Thần có hơi lo lắng, nhân lúc cô đi toilet, anh ấy cố ý đi ra chờ cô.

Tống Viện lau khô tay đi ra ngoài, cửa mở ra lúc cô nhìn thấy Tiêu Thần đang dựa vào tường thì ngạc nhiên, sau đó hỏi: "Sao cậu lại ở đây?"

Tiêu Thần lắc điếu thuốc trên tay.

Tống Viện cười nhạt: "Đi hút thuốc à?"

Tiêu Thần gật đầu: "Ừm."

Tống Viện chớp mắt mấy cái, đùa giỡn nói: "Cậu ra đây hút thuốc, sao thuốc vẫn tắt vậy?"

Tiêu Thần tìm lý do thất bại, cười bất đắc dĩ: "Được rồi, tôi không phải là đi hút thuốc, tôi chỉ muốn đi coi thử chị như thế nào, có ổn không?"

"Không sao, tôi rất ổn." Tống Viện vẫn còn uống được, bình thường cô sẽ không uống say.

Tiêu Thần thật lòng muốn trêu cô, tay anh ấy lắc lắc trước mắt cô một cái: "Này là mấy?"

Tống Viện cười thành tiếng: "Là hai."

Tiêu Thần thấy cô còn nói giỡn được, lo lắng trong lòng cũng mơ hồ giảm chút, đúng lúc phía trước có phục vụ bưng khay hoa quả đi đến, anh ấy đi nhanh đến phía trước vài bước, nhận lấy khay từ người phục vụ.

Một Lúc sau, anh ấy đi về phía Tống Viện.

"Lại đây, ăn chút trái cây đi."

Hai người không đi thẳng về phòng mà ở một chỗ khác của hành lang, dựa vào cửa sổ vừa hóng gió vừa ăn trái cây.

Cũng không biết Tiêu Thần từ đâu mà biết được sở thích của Tống Viện, trái cây anh ấy đưa cho cô đều là những loại cô thích ăn.

Tống Viện mỉm cười nói: "Nếu tôi có được một đứa em trai ấm áp như cậu thì tốt rồi."

Tiêu Thần dừng lại, nụ cười trên mặt nhạt đi, nhẹ giọng nói: "Tôi cũng không muốn làm em trai chị."

Đúng lúc này lại có tiếng sấm vang lên, át đi lời nói của Tiêu Thần, sau tiếng sét, Tống Viện hỏi: "Cậu vừa nói gì?"

Tiêu Thần: "..."

Tiêu Thần ấn đầu chống má, tự động bỏ qua đề tài này, nhẹ giọng hỏi: "Hôm nay chị với giám đốc Chu nói gì thế? Lúc anh ta đi ra giống như rất tức giận."

Tống Viện cười như không cười, nói: "Tôi ném nhẫn của Chu Diễn."

Cô không nói rõ nguồn gốc của chiếc nhẫn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!