Chương 24: (Vô Đề)

"Rầm!" Tiếng cửa xe đóng mạnh một cái vang lên.

Chu Diễn xuống xe, vẻ mặt nghiêm túc đi về phía trước, dường như còn mang theo gió lạnh.

Tiểu Vinh thấy thế, đi đến nhắc nhở: "Chị Viện, giám đốc Chu."

Tống Viễn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn người đàn ông cách đó vài bước, trước khi quay phim điều cô hy vọng là anh có thể đến thăm đoàn phim, dù chỉ một lần cũng được.

Cô thậm chí còn làm nũng xin anh. Chỉ cần anh đến, muốn cô làm cái gì cũng.

Nhưng người đàn ông Chu Diễn này sẽ không bao giờ thỏa hiệp với bất kì ai, cho dù là cô, cũng không thể.

Cuối cùng kỳ vọng của cô thất bại, cô đã lặng lẽ khóc mấy lần, nhưng Chu Diễn không biết.

Thực ra biết thì sao, anh cũng sẽ không vì cô mà thay đổi.

Tống Viện nói với Tiêu Thần: "Chờ một chút, tôi có chút việc."

Tiêu Thần cũng thấy Chu Diễn, dịu dàng hỏi: "Có cần tôi giúp gì không?"

Tống Viện lắc đầu: "Không cần đâu, tôi có thể tự làm được."

Cô đưa chén cho Tiểu Vinh, rồi lại lấy bình giữ nhiệt trong tay Tiểu Vinh, khi Chu Diễn từng bước đến gần thì cô từ từ mở nắp bình giữ nhiệt.

Khóe miệng cong lên thành một hình cung nhàn nhạt. Trong nụ cười có chút khác thường khó mà phát hiện được.

Chu Diễn đến gần.

Giây tiếp theo, nước trong bình giữ nhiệt của Tống Viện hất hết lên người anh, hất xong, cô hờ hững nói: "Xin lỗi nhiều, tôi không nhìn thấy anh."

Trên mặt không có một chút gì là hối lỗi, vừa nhìn là biết cố ý làm vậy.

Nếu là trước kia chuyện này đã khiến Chu Diễn nổi giận rồi, anh thích sạch sẽ, quần áo không được phép bẩn dù chỉ một chút, huống chi là cả một vết nước lớn như thế.

Tống Viện liếc anh, lẳng lặng chờ anh nổi giận, cô là cố ý đó, lần sau nếu anh còn dám xuất hiện, cô vẫn có thể dùng nước hất vào người anh.

Từng giây từng phút trôi qua tức giận như cô mong đợi không có đến, Chu Diễn vẫy những giọt nước trên người xuống, vừa tháo cúc áo vừa đi về phía Tống Viện, dịu dàng nói: "Tay có bị phỏng không? Lần sau cầm bình phải cẩn thận một chút."

Người đàn ông ấm áp, dịu dàng được tạo ra rất thành công, tất cả nhân viên công tác ở đoàn làm phim đều đồng loạt nhìn sang đây, trong mắt không chỉ có khó hiểu còn có ngưỡng mộ và ghen tị.

Người đàn ông này rất đẹp trai nha.

Rất dịu dàng.

Tống Viện này đã giải cứu vũ trụ sao? Nếu không thì làm sao có người bạn trai xuất sắc như vậy, bị hất nước cũng không nổi giận.

Khóe mắt Chu Diễn liếc nhẹ một cái, khóe miệng khẽ nhếch, đây là kết quả anh muốn, anh muốn tất cả mọi người biết Tống Viện là cố ý.

Mà cái tên kia—

Chính là người đó.

Dĩ nhiên, điều quan trọng nhất là làm cho Tiêu Thần thấy, gián tiếp nói với anh ấy "đừng hòng cướp người phụ nữ của bố".

Tiêu Thần không để ý lắm cười nhẹ một tiếng, đi đến bên cạnh Tống Viện, cầm lấy cái bình trong tay cô, dịu dàng nói: "Tôi đi lấy cho chị thêm ít nước ấm."

Tống Viện gật đầu.

Tương tác giữa hai người rất tình tứ, đắc ý trong mắt Chu Diễn lúc trước nháy mắt biến mất, chân mày anh cau lại rồi lại giãn ra, quai hàm cắn chặt, thấp giọng nói với Tiểu Vinh: "Lấy nước không phải là việc của người trợ lý như cô nên làm sao? Sao lại làm phiền anh Tiêu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!