Tống Viện học vũ đạo rất khổ cực, bất kể động tác độ khó cao nào cô cũng nghiêm túc hoàn thành, Tiêu Thần cũng là người từng trải, biết rõ người không có nền móng sẽ khó khăn như thế nào, lúc không có việc gì làm anh ấy đều đến xem một chút.
Dù sao hai người cũng đang ở giai đoạn quảng bá CP, cũng không sợ bị người khác chụp ảnh.
Trên mạnh thỉnh thoảng lại truyền ra những hình ảnh Tiêu Thần tập vũ đạo cùng Tống Viện, sự thân mật y như một cặp đôi đang cuồng nhiệt yêu.
Mỗi ngày người hâm mộ CP Thần Viện đều như năm mới, ngọt đến mức sắp phát điên rồi.
Sức mua của những người hâm mộ CP cũng rất kinh ngạc, tất cả các sản phẩm mà Tống Viện và Tiêu Thần làm đại diện đều được bán hết, nhà sản xuất đánh hơi thấy cơ hội kinh doanh tốt, lập tức mời họ cùng làm người đại diện.
Sau khi công bố mục đích hai người hợp tác, bình luận của CP Thần Viện bùng nổ, mọi người đều hét lên mua, mua, mua.
Sự nghiệp của Tống Viện lại bước lên một bậc thang mới, Chu Diễn ở bên kia cũng rất lo lắng.
Nhất là mỗi lần em họ nói cho anh biết Tiêu Thần lại đến gặp Tống Viện, anh giận đến mức mấy tối ngủ không ngon, nửa đêm thường xuyên nằm mơ mà tỉnh giấc.
Cảnh tượng trong giấc mơ mấy ngày nay đều giống nhau.
Trong đêm mưa, vẻ mặt Tống Viện lạng lùng chất vấn anh: "Chu Diễn, anh yêu tôi sao?"
"Chu Diễn, người anh yêu là Doanh Doanh?"
"Chu Diễn, tại sao anh lại phải lừa tôi? Tại sao?"
"Chu Diễn, tôi hận anh."
Anh giơ tay kéo cô, cô hất ra, sau đó Tiêu Thần xuất hiện, bọn họ ở cùng nhau cười nhạo anh.
Chu Diễn tỉnh lại.
Trên trán đầy mồ hôi, lúc này đã ba giờ sáng.
Chu Diễn không ngủ được, cho nên anh thay quần áo, cầm chìa khóa đi ra ngoài.Tàng Long Uyển
Bảo vệ thấy Chu Diễn xuống xe, vội vàng tiến lên chào đón: "Giám đốc Chu."
Chu Diễn khẽ gật đầu.
Bảo vệ nói: "Tối nay cô Tống không đi ra ngoài, luôn ở trong nhà."
Chu Diễn: "Có ai đến tìm cô Tống không?"
Bảo vệ: "Ngoại trừ quản lý của cô Tống thì không
có ai khác."
Sắc mặt Chu Diễn như tốt hơn một chút, vẫy tay: "Anh đi làm việc đi."
Anh lại ngồi vào trong xe, kéo cửa xe xuống, châm một điếu thuốc, vừa hút vừa ngẩng đầu nhìn lên trên, Tống Viện có thói quen ngủ không tắt đèn, cho nên rất dễ dàng tìm được phòng cô ở.
Cũng giống như mấy ngày trước, khuỷu tay Chu Diễn chống lên cửa xe, lẳng lặng nhìn làn khói từ từ bay lên, không bao lâu đã khiến tầm mắt của anh trở nên mơ hồ.
Không biết là do tối nay có gió hay vì cái gì, mà trí nhớ lại trở nên dài hơn, làm cho anh nhớ lại từng giây từng phút ở bên cạnh Tống Viện.
Anh thường xuyên tăng ca, gần như rạng sáng mới về nhà, nhưng mỗi lần anh về nhà, trong nhà đều có một ngọn đèn sáng đợi anh, trên bàn dọn sẵn đồ ăn, cơ thể cô cuộn lại ngủ trên ghế sô pha.
Nghe thấy tiếng mở cửa, cô lập tức mở đôi mắt lim dim ra, ngồi dậy, đeo dép lê đi về phía anh, nhận lấy áo vest trong tay anh, dịu dàng nói: "Em đã chuẩn bị nước tắm rồi, anh đi tắm rửa trước đi, em đi hâm nóng lại đồ ăn."
Tống Viện thích nấu cơm, chỉ cần không phải quay phim cô sẽ ở nhà làm nhiều món ăn cho anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!