Chương 22: (Vô Đề)

Chu Diễn đi ra khỏi thang máy, sắc mặt u ám phiền muộn, nhìn bộ dạng trông có vẻ không vui, ai ngờ phía sau còn có chuyện càng không vui hơn nữa.

Chân trước anh vừa bước ra khỏi thang máy, chân sau đã có người lao đến.

Hôm nay trở gió, gió có chút mạnh, cuốn lấy vạt áo vest, động một chút đã dính lấy vạt áo người khác, chỉ là thoáng chốc, một lát sau thì tách ra.

Trong tay người kia cũng mang theo bữa sáng, lúc hai người gặp nhau, anh ấy còn nghiêng người liếc nhìn Chu Diễn, ánh mắt mang theo vẻ dò xét, nhìn kỹ lại có chút khiêu khích.

Chu Diễn không bỏ qua vẻ mặt của anh ấy, bước chân dừng lại, trầm giọng gọi anh lại: "Cậu Tiêu."

Tiêu Thần dừng lại, từ từ xoay người, hai hàng lông mày buông lỏng, nhàn nhạt đáp lại: "Anh Chu."

Lúc nói chuyện giọng anh ấy trầm thấp, trên mặt không có ý cười nào, dường như còn có một chút áp bách, rất khác khi ở trước mặt Tống Viện.

Có lẽ đây mới là bộ mặt chân thật nhất của anh ấy.

Lúc Chu Diễn chán ghét một người nào đó, anh chưa bao giờ che dấu, anh hừ nhẹ một tiếng: "Cậu Tiêu đến đây làm gì?"

Tiêu Thần cúi đầu liếc nhìn cái túi trong tay anh ấy, không có cảm xúc gì nói: "Giống với anh Chu đấy."

Lúc này Chu Diễn mới để ý trong tay Tiêu Thần cũng cầm hai cái túi, bên trong có đồ ăn sáng, đuôi lông mày anh khẽ cau lại: "Cậu Tiêu có quan hệ như thế nào với Tống Viện?"

Tiêu Thần mím môi, trên mặt nở nụ cười bất cần đời, cố ý chọc giận nói: "Quan hộ giữa tôi và cô Tống là gì hình như không cần phải nói cho anh biết."

Chu Diễn liếc nhìn anh, con ngươi dần nheo lại: "Cậu Tiêu và Tống Viện đều là người của công chúng, tôi khuyên cậu vẫn nên ít xuất hiện một chút."

"Ít xuất hiện?" Tiêu Thần hỏi: "Tại sao tôi phải ít xuất hiện lại, anh Chu là tổng giám đốc tập đoàn Chu Khang, nếu có thời gian rảnh thì đừng la cà ở chỗ này, nếu không bị truyền thông nhìn thấy không biết sẽ ghi loạn thế nào đâu."

Anh vừa giơ tay lên vừa nói: "Đương nhiên, điều quan trọng nhất là đừng để bạn gái của anh Chu hiểu lầm."

"Bạn gái?" Vẻ mặt Chu Diễn nghi hoặc.

Tiêu Thần mỉm cười nói: "Tối hôm qua anh ăn cơm với cô Ngô..."

Chu Diễn trầm giọng nói: "Cô ta không phải bạn gái của tôi."

"Không phải sao?" Tiêu Thần nhướng mày: "Hình như cô Ngô không cho là như vậy. Anh Chu không nên lưu tình bốn phía sẽ tốt hơn."

Chu Diễn vừa định nói chuyện, Thôi Dương đã vội vàng đi đến, đến gần tai anh nhẹ nói: "Giám đốc Chu, đã xảy ra chuyện."

Vẻ mặt Chu Diễn lạnh lùng: "Chuyện gì?"

Thôi Dương liếc nhìn Tiêu Thần, nhỏ giọng nói: "Tin tức về cô Ngô lên hot search, trong đó có nhắc đến anh."

Sắc mặt Chu Diễn vốn đã khó coi, lúc này càng thêm khó nhìn.

Tiêu Thần mỉm cười xấu xa: "Xem ra giám đốc Chu có việc gấp phải xử lý, lần sau chúng ta lại trò chuyện."

Nói xong anh ấy quay người đi về phía thang máy, sau khi bước hai bước thì dừng lại, quay người lại nói: "Đúng rồi, anh Chu, Tống Viện đã có tôi chăm sóc không cần anh phí tâm như vậy, như chuyện mua đồ ăn sáng này anh vẫn nên bỏ đi."

Rõ ràng là khiêu khích, đáy mắt Chu Diễn như phun ra lửa, còn có việc quan trọng hơn cần giải quyết nên anh không có thời gian để ý đến Tiêu Thần, đi theo Thôi Dương lên xe.

Tin tức đó được quay chụp một thời gian trước, trong lúc người dẫn chương trình hỏi hình mẫu lý tưởng của cô ta, Ngô Hà cười một tiếng rồi nói một số yêu cầu.

Đám quần chúng ăn dưa đối chiếu số liệu, liệt kê tất cả đàn ông phù hợp với yêu cầu này ra, so sánh từng người một, đồng loạt biết hình mẫu lý tưởng của Ngô Hà là Chu Diễn.

Đặc biệt là có ai đó tung tin rằng, vòng cổ mà Ngô Hà đeo lúc tham gia Kim Phi Tưởng là Chu Diễn tặng, nhất thời khắp mọi nơi trên mạng đều là những bài viết về tình yêu bí mật của Ngô Hà và Chu Diễn.

Kết quả bị marketing điều khiển, không bao lâu đã leo lên hot search.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!