Tiêu Thần mày rậm mắt to, lớn lên đẹp trai, nói chuyện còn dí dỏm, có khi thỉnh thoảng anh ấy còn học lời thoại trong phim nói mấy lời với Tống Viện khiến người nghe đỏ mặt
Mới đầu Tống Viện còn có chút ngượng ngùng, dần dà, cô tự động coi những lời này thành mấy lời trêu chọc vui đùa, đa số thời điểm sẽ phối hợp nói đùa với anh ấy.
Ánh mắt của Tiêu Thần khi nhìn người khác rất chuyên chú, hàng mi dày rậm cong vút, con ngươi màu hổ phách luôn lập loè ánh sáng, anh ấy rất thích cười, mỗi khi nói chuyện, đuôi mắt luôn cong lên một độ cong nhỏ, nhìn càng có vẻ hòa ái dễ gần.
Tống Viện liếc anh ấy, biết anh ấy lại đang nói giỡn, phối hợp nói: "Được thôi, mở cửa sau cho cậu, cho phép cậu ưu tiên đó."
Người phụ nữ khi nói chuyện nở nụ cười ngọt ngào, đôi mắt trong veo sáng ngời tràn đầy ý cười, đôi lông mày cong cong như vầng trăng trên trời khiến người ta không khỏi bị thu hút.
Tiêu Thần mỉm cười nói: "Vậy tôi xếp thứ mấy?"
Tống Viện giả vờ suy nghĩ một chút, vươn ngón tay tinh tế làm ra một số: "Hai mươi."
Cô vừa dứt lời, Tiêu Thần bật cười thành tiếng.
Sau đó, Tống Viện cũng bật cười theo.
Bọn họ cười vui vẻ bao nhiêu, sắc mặt Chu Diễn cũng nặng nề bấy nhiêu, sau khi ngồi xuống anh vẫn luôn nhìn chằm chằm bóng người phía trước, giống như muốn dùng ánh mắt chọc ra vài cái lỗ trên người anh ấy.
Tiêu Thần hoàn toàn không thèm để ý, tiếp tục vui đùa với Tống Viện, hai người một chốc thì nói chuyện đoàn phim, một lát lại nói về mỹ thực, nói nói, Tiêu Thần còn mời Tống Viện khi nào rảnh rỗi thì đến nhà anh ấy chơi.
Tống Viện xem anh ấy như em trai, lập tức đồng ý: "Được thôi."
"Rắc" Cái ly đế cao trong tay Chu Diễn vỡ vụn, Ngô Hà kinh ngạc, bật thốt lên: "Tổng giám đốc Chu, anh chảy máu kìa."
Nói rồi, cô ta lấy khăn giấy trong túi ra muốn lau cho anh.
Một năm qua, bàn tay của Chu Diễn đã không còn chỉnh tề nữa rồi, vết thương mới cộng thêm vết thương cũ, cũng đã thành thói quen. Anh tránh khỏi tay Ngô Hà, không cô ta lau giúp, tự mình cầm lấy khăn giấy trên bàn tùy ý lau qua, vừa lau vừa chăm chú nhìn Tống Viện.
Tống Viện cũng chú ý tới tiếng động bên bàn anh, cô nhướng mày nhìn lướt qua, ánh mắt hai người đối diện.
Chu Diễn nhớ tới một năm trước, có lần anh không cẩn thận cắt vào ngón tay, cũng không chảy nhiều máu lắm nhưng Tống Viện nhìn thấy thì đau lòng mãi không thôi, sắc mặt cô trắng bệch, nắm lấy tay anh nhẹ nhàng thổi, còn hỏi anh đau không?
Lúc ấy anh không để ý lắm, chỉ lạnh nhạt nói: "Không sao đâu."
Hai hàng lông mày của Tống Viện nhíu chặt, dịu dàng dặn dò: "Ngón tay bị đứt thì nên tránh động vào nước."
Anh thuận miệng hỏi: "Vậy anh rửa mặt như thế nào?"
Lông mi Tống Viện run run nói: "Có em, em giúp anh rửa."
Lúc ấy anh không cảm thấy chuyện đó có gì đặc biệt, hiện tại lại hơi chờ mong, Tống Viện cô...
Ánh mắt Tống Viện dừng lại trên mặt Chu Diễn một giây, một giây sau thì dời tầm mắt, tiếp tục trò chuyện với Tiêu Thần đối diện. Còn chuyện lòng bàn tay Chu Diễn bị thương đổ máu, cô hoàn toàn không thèm để ý.
Trái tim Chu Diễn giống như bị cái gì đó véo một cái thật mạnh.
Vì để hẹn được Chu Diễn, Ngô Hà đã tốn không ít công sức, nói gì thì cũng không thể để Tống Viện đoạt đi sự chú ý của anh được. Cô ta đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh Chu Diễn, dáng vẻ lo lắng: "Em thấy miệng vết thương của anh rất sâu, hay là chúng ta đi bệnh viện khám xem. Chẳng may cứ để không đấy mà bị uốn ván gì thì không được."
Vừa nói cô ta vừa ghé sát lại, cả người gần như muốn dán lên người Chu Diễn.
Hai hàng lông mày của Chu Diễn nhíu lại, lúc cô ta suýt chạm được tới thì anh đột nhiên đứng lên, lạnh lùng nói: "Không ăn nữa, đi."
Ngô Hà đứng lên: "Nhưng mà --"
Chu Diễn nói: "Nếu cô còn muốn ăn thì có thể tự ăn."
Nói rồi anh đẩy ghế ra, nhấc chân đi thẳng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!