Chương 20: (Vô Đề)

Chu Diễn nhìn tin nhắn WeChat rơi vào im lặng, anh nhớ tới mấy lời của Trình Xuyên trong cuộc tụ họp anh em tối hôm qua, phụ nữ ấy mà, rất dễ dỗ, mua vài món châu báu trang sức quần áo, bày ra trước mặt cô, con nhím cũng có thể biến thành cừu con ngay.

Nếu không nữa thì, mua cho một căn nhà, trên thế giới này không có người phụ nữ nào không thích nhà, một căn không đủ thì hai căn, từ trước đến nay, những chuyện có thể dùng tiền để giải quyết, thì đều không phải việc khó.

Chu Diễn nhớ lại những lời Trình Xuyên nói, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên màn hình, một lát sau, tin nhắn đã gửi đến chỗ Thôi Dương.

[Xuống dưới. ]

Tốc độ của Thôi Dương rất nhanh, tin nhắn WeChat mới được gửi đi không bao lâu, anh ấy đã xách theo túi đồ ra, đặt túi đồ vào cốp xe, mở cửa trước của xe ô tô ngồi vào, vừa thắt đai an toàn vừa nói, "Giám đốc Chu, cô Tống không nhận."

Chu Diễn vắt chéo hai chân, tay tùy ý để trên đầu gối, giọng nói nhàn nhạt: "Cô ấy còn nói gì nữa không?"

Thôi Dương nuốt nước miếng, do dự không biết có nên nói hay không.

Chu Diễn thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi của anh ấy, sắc mặt trầm xuống,: "Nói."

Thôi Dương nói: "Cô Tống còn nói, mong ngài đừng tự mình đa tình. Cô ấy đã quên hết chuyện quá khứ, sau này mong ngài không xuất hiện trước mặt cô ấy nữa."

Sắc mặt Chu Diễn còn âm trầm hơn vừa nãy, trong đáy mắt tràn đầy ý lạnh.

Thôi Dương rùng mình một cái, tiếp tục nói: "Nhưng mà tôi cảm thấy, mấy lời này của Tống tiểu thư cũng không phải thật sự có ý như vậy. Phụ nữ ấy mà, dỗ dành nhiều hơn là được."

"Dỗ dành?" Chu Diễn chưa từng dỗ dành người nào, những chuyện làm với Tống Viện bây giờ đã vượt qua dự tính của anh. Chu Diễn lạnh nhạt nói: "Cậu cảm thấy có thể dỗ được không?"

Thôi Dương có kinh nghiệm yêu đương bằng không, ngập ngừng một lúc mới nói: "Hẳn là…… Có thể đấy."

Không phải phim truyền hình đều diễn như vậy sao? Nam nữ chính cãi nhau, dỗ dành, rồi làm hoà, cuối cùng mọi người đều vui mừng.

Lần thứ hai Chu Diễn nhớ lại lời Trình Xuyên nói, không có người phụ nữ nào không thể dỗ, nếu cậu không dỗ được, vậy chỉ có thể là dỗ không đúng cách.

Có lẽ……

Tống Viện muốn thứ khác.

Anh nói: "Cậu liên hệ với giám đốc của khu cao ốc Đế Vương."

Thôi Dương: "Làm gì ạ?"

Chu Diễn: "Mua căn phòng có diện tích lớn nhất."

Thôi Dương khó hiểu nói: "Cho ai ạ?"

Chu Diễn: "Tống Viện."

Anh nghĩ thầm: Một căn phòng gần trăm triệu hẳn là đủ rồi.

Thôi Dương sáng tỏ, gật đầu: "Vâng ạ."

Khởi động xe, Chu Diễn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng nhiên vang lên, tiếng điện thoại di động, có người gửi tin nhắn trên WeChat cho anh. Chu Diễn tập trung nhìn vào, là Trình Xuyên.

Đêm nay Trình Xuyên uống hơi nhiều, lúc nói chuyện đến phát âm cũng không rõ ràng, anh ấy gửi voice chat, nếu không lắng nghe thì sẽ không thể nghe rõ.

"Cậu đã thu phục được chưa?"

Chu Diễn: [Hỏi cái này làm cái gì? ]

Trình Xuyên: "Vừa nghe đã biết là cậu chưa thu phục được. Người anh em, cậu như vậy là không được, đã một năm rồi, có mỗi một người phụ nữ cũng không thu phục được."

Chu Diễn: [Cút. ]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!