Nguyễn Văn Văn là bạn đại học của Tống Viện, sau khi tốt nghiệp đại học, Tống Viện thành công bước vào giới giải trí còn Nguyễn Văn Văn thì vào công ty làm việc theo yêu cầu của gia đình.
Hai người là bạn thân sống chết có nhau.
Nguyễn Văn Văn đối xử với Tống Viện cực kỳ tốt, gần như moi tim móc phổi cho đối phương.
Tống Viện vừa dậy nên đầu óc chưa đủ tỉnh táo, cộng thêm việc hình như bên phía Nguyễn Văn Văn đang tổ chức tiệc tùng gì đó nên tiếng nhạc hơi lớn, cô không nghe rõ lắm. Cô điều chỉnh tư thế nằm, hỏi: "Cái gì?"
Nguyễn Văn Văn cầm điện thoại đi đến nơi không người, dựa vào lan can nói: "Người đàn ông của cậu, Chu Diễn và Ngô Hà ở bên nhau rồi."
Tống Viện trợn tròn mắt, đôi mắt trong veo, sáng ngời lóe lên sự khác thường. Cô không để ý đến sự đau nhức trên người, bật dậy khỏi giường, hạ thấp giọng: "Ai?"
"Chu Diễn, Ngô Hà." Nguyễn Văn Văn hơi tức giận: "Thật sự không ngờ được rằng Chu Diễn lại là người như vậy."
"Sao cậu biết?" Tống Viện chưa bao giờ tin vào những chuyện vô căn cứ, trừ khi cô tận mắt nhìn thấy. Cô đã từng gặp Ngô Hà, đẹp thì đẹp thật nhưng trông thiếu sức sống, Chu Diễn sẽ không thích cô gái như vậy đâu.
Nói tới đây, Nguyễn Văn Văn chợt dừng lại. Quá trình biết được việc này khá phức tạp, cô ấy nhất thời không biết nói thế nào.
Tống Viện hỏi lại một lần nữa: "Ai nói cho cậu biết vậy?"
Nguyễn Văn Văn sắp xếp lại đống thông tin lộn xộn: "Cậu nghe cho rõ nhé."
Tống Viện: "Ừ, cậu nói đi."
Giọng nói trong trẻo của Nguyễn Văn Văn truyền đến từ đầu dây bên kia, chỉ có điều cô ấy nói càng lúc càng nhiều. Chân mày vốn đang thả lỏng của Tống Viện dần nhíu lại, cuối cùng cô không nhịn được ngắt lời.
"Dừng, cậu nói lại đi."
Nguyễn Văn Văn khẽ hắng giọng: "Em dâu của chị của bạn gái của em họ của chị dâu của anh họ của con gái dì tớ đang làm thợ trang điểm cho Ngô Hà, chuyện này là do cô ấy nói."
Tống Viện bị một loạt các loại xưng hô của cô ấy làm cho rối não, cô day ấn đường: "Nguyễn Văn Văn, cậu cố tình gọi điện đến để trêu tớ đúng không?"
Không chỉ Tống Viện rối não, ngay cả Nguyễn Văn Văn cũng vậy. Nhưng cô ấy thật sự không hề trêu Tống Viện, cô ấy chỉ muốn nhắc nhở Tống Viện chú ý tới Chu Diễn hơn thôi.
"Sao có thể chứ?" Nguyễn Văn Văn nói: "Cậu thật sự không hề nghi ngờ Chu Diễn dù chỉ một lần à?"
"Nghi ngờ cái gì?" Trong mắt Tống Viện, Chu Diễn là tốt nhất, cho dù anh làm gì chắc chắn đều có lí do của nó.
Nếu cô đã yêu anh thì phải tin tưởng anh.
"Nghi ngờ nhân phẩm của anh ta." Có vài lời Nguyễn Văn Văn đã muốn nói từ lâu rồi: "Cậu và Chu Diễn qua lại cũng khá lâu rồi, anh ta đã đưa cậu đi gặp người nhà chưa? Đưa cậu đi gặp bạn bè chưa? Có ai bên cạnh anh ta biết đến sự tồn tại của cậu? Viện Viện, tớ biết cậu thích anh ta nhưng có vài chuyện vẫn cần phải suy xét."
Những lời này Nguyễn Văn Văn đã nói với Tống Viện mấy lần rồi, lần nào cũng bị cô chuyển chủ đề. Lần này cũng không ngoại lệ, Tống Viện cười: "Sao vậy? Giám đốc Tiểu Lộ lại chọc giận cậu à?"
"Đừng nhắc tới anh ta với tớ." Nguyễn Văn Văn không muốn nghe bất cứ chuyện gì liên quan đến cái người họ Lộ đó: "Chúng ta đang nói tới chuyện của cậu và Chu Diễn."
"Tớ và Chu Diễn rất tốt mà." Tống Viện ung dung nói: "Tối hôm qua chúng tớ còn ở cạnh nhau đó."
"Làm cả một đêm?" Nguyễn Văn Văn trêu chọc.
Mặt Tống Viện bỗng nhiên đỏ ửng, cô rất khâm phục bản lĩnh có thể nói đến chuyện chăn gối bất cứ lúc nào của Nguyễn Văn Văn: "Không phải."
"Không phải?" Nguyễn Văn Văn tặc lưỡi hai cái: "Chu Diễn không được nữa rồi hả?"
Tống Viện mang theo khuôn mặt đỏ bừng đi vào nhà vệ sinh, lúc vốc nước lên mặt, cô nghe Nguyễn Văn Văn nói: "Tớ không cần biết, nếu Chu Diễn dám bắt nạt cậu, tớ sẽ là người đầu tiên không tha cho anh ta. Tập đoàn Chu Khang của anh ta lợi hại thật nhưng tập đoàn của gia tộc họ Nguyễn nhà tớ cũng không kém."
Tống Viện nghe xong bỗng thấy cảm động: "Cảm ơn cậu, Văn Văn."
"Đừng chỉ nói miệng, nếu thật sự muốn cảm ơn tớ thì làm gì đó thực tế đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!