Thôi Dương lảo đảo một cái, thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống, khóe mắt thoáng nhìn Chu Diễn, sắc mặt của người đàn ông âm trầm, quai hàm căng cứng, có thể biết rằng tâm trạng của anh không tốt.
Anh ấy muốn làm dịu bầu không khí: "Vậy...... cũng không phải là không quen đúng không?"
Lần này Tống Viện còn không muốn trả lời, ánh mắt nhẹ lướt trên khuôn mặt Chu Diễn, không hề gợn sóng, không hề có cảm xúc, ánh mắt nhìn anh giống như đang nhìn một người xa lạ.
Chu Diễn siết chặt tay trong túi quần, lúc không có ai chú ý, đầu ngón tay đâm sâu vào lòng bàn tay.
Được.
Được lắm.
Một lúc sau, Tống Viện thản nhiên quay người, vừa đi vừa nhẹ giọng nói chuyện với người đàn ông bên cạnh, ánh nắng kéo dài bóng dáng của bọn họ, bóng hình giao thoa, từ xa nhìn lại, như thể đang dính vào nhau.
Chu Diễn lẳng lặng nhìn, trong đôi mắt xuất hiện một tia sắc bén, tựa như muốn ăn thịt người.
Thôi Dương rùng mình, tự nhủ trong lòng: Sắp xong đời rồi.Quả nhiên.
Thật đúng là xong đời thật.
Sau khi Chu Diễn trở lại công ty, bởi vì hợp đồng xảy ra vấn đề nên vô cùng tức giận, toàn bộ tập đoàn Chu Khang giống như đang bị bão tố bao phủ.
Có người lén lút nhỏ giọng bàn tán: "Hôm nay giám đốc Chu bị sao vậy?"
Một người khác tiếp lời: "Hôm nay? Nào chỉ là hôm nay, một năm qua tâm tình của giám đốc Chu có lúc nào là tốt đâu."
Lời này trái lại không sai, một năm qua, khi tâm tình của Chu Diễn không tốt, cả người như lên cơn như động kinh, khiến người khác không thể nào chống đỡ.
Lại một quản lý cấp cao khác đi ra ngoài văn phòng Tổng giám đốc, vừa đi vừa lau mồ hôi trên trán, nhìn thấy Thôi Dương thì lôi kéo anh ấy đi đến một bên, thấp giọng hỏi: "Thư ký Thôi, giám đốc Chu bị sao vậy?"
Thôi Dương tự nhủ trong lòng: Bị sao à? Bị "ăn bơ" thôi.
Anh ấy ho nhẹ một tiếng: "Giám đốc Chu đang vội làm hạng mục."
Nói thế cũng khiến anh ấy cảm thấy chột dạ.
Quản lý cấp cao hỏi: "Cậu đoán loại chuyện này sẽ kéo dài bao lâu?"
Thôi Dương đoán, nhất thời sẽ không kết thúc được.
Nhưng anh ấy không nói thẳng, chỉ nói: "Sẽ tốt, sẽ tốt hơn thôi."
Sự thật là, chả tốt đẹp gì mấy.
Sau ngày Chu Diễn trùng hợp gặp Tống Viện nhưng lại bị phớt lờ thì cứ như thể đã thay đổi thành một người khác, còn lạnh lùng hơn trước đó, hai ngày ngắn ngủi, bộ tách trà trong văn phòng đã đổi năm bộ.
Không có cách nào khác, tổng giám đốc không vui thì rất thích ném thứ gì đó.
Những người khác không biết nguyên nhân, nhưng Thôi Dương biết, chỉ có thể gắng gượng an ủi: "Giám đốc Chu, cô Tống nói như vậy chắc chắn không phải thật lòng, đúng, chỉ là nói đùa thôi, con gái mà, đều thích nói đùa nhưng không ảnh hưởng đến tình cảm, ngài nói có đúng không?"
Chu Diễn đang cầm bút ký tên, sau khi nghe được những gì Thôi Dương nói thì chậm rãi ngẩng đầu: "Nói đùa?"
"Đúng vậy." Thôi Dương cười hai tiếng yếu ớt: "Ha ha, cô Tống còn có hài hước hơn một năm trước."
Chu Diễn như có điều suy nghĩ, nhưng rất nhanh anh đã bị vả mặt.Ngày thứ ba từ khi Tống Viện về Nam Thành, cô được mời tham gia một bữa tiệc khiêu vũ, hầu hết những người có mặt đều là những người có địa vị cao và thành đạt trong Nam Thành, trước khi cô đến đã kêu người khác hỏi thăm một chút, Chu Diễn cũng không được mời.
Không phải anh không đủ tư cách, mà là vì bản thân anh khinh thường tới loại tiệc khiêu vũ này, xưa nay sẽ không tham gia, cho nên người tổ chức cũng sẽ không đặc biệt gửi thư mời cho anh.
Chuyện gì cũng luôn có sai sót, người vốn không nên xuất hiện, đêm nay lại đột nhiên xuất hiện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!