Tiếng đóng cửa đinh tai nhức óc như tát vào mặt Chu Diễn, khó xử không nói ra lời, anh gần như phản ứng theo bản năng, vội vàng đuổi theo: "Tống Viện, đứng lại!"
Người Tống Viện không muốn nhìn thấy nhất bây giờ chính là anh, cô tăng nhanh bước chân, nhấn nút thang máy.
Tốc độ của Chu Diễn vẫn nhanh hơn, lúc Tống Viện sắp đi vào thang máy thì anh đã cầm lấy cổ tay của cô, cửa thang máy đóng lại, mơ hồ phản chiếu vẻ mặt lạnh như băng của Tống Viện, đáy mắt không hề có độ ấm.
Cô từ từ quay đầu lại, lạnh giọng nói: "Buông tay ra!"
Chu Diễn không buông, còn lôi kéo cô trở về.
"Chu Diễn, anh mau buông tay ra cho tôi!" Tống Viện giãy dụa.
Chu Diễn quay đầu nhìn cô với vẻ mặt âm trầm mà ngay cả anh cũng không hay biết, anh đá văng cửa phòng làm việc, đẩy Tống Viện vào.
Cửa đã bị khóa lại, đường thoát của Tống Viện bị ngăn trở.
"Chu Diễn, anh có bệnh phải không?"
Chu Diễn nín thở nhìn cô chằm chằm, một lúc lâu sau mới nói: "Anh cho em thêm một cơ hội, em nghe cho kỹ, lấy đi hết những thứ đã trả lại lúc trước, mối quan hệ giữa chúng ta sẽ không thay đổi, nếu em đi ra cánh cửa này, chúng ta sẽ không còn liên quan gì đến nhau nữa."
"Tống Viện, em là một cô gái thông minh, hẳn phải biết chọn con đường nào mới có lợi nhất cho em đúng không?"
"Nghĩ cho kĩ, đừng làm ra chuyện để mình phải hối hận."
"Hối hận?" Tống viện cười lạnh: "Chuyện tôi hối hận nhất chính là sau ba năm mới thấy rõ bộ mặt thật của anh."
Cô đứng trước mặt Chu Diễn, ngẩng đầu nhìn anh chăm chú: "Chu Diễn, anh thật sự bởi vì khổ sở nên mới không muốn chia tay sao? Không, không phải, anh chỉ không chịu được chuyện mình bị từ chối. Trên đời này nếu nói anh thật sự yêu ai đó, vậy chỉ có thể là chính bản thân anh."
"Coi như ba năm này tôi bị chó cắn vậy, từ hôm nay trở đi, tôi không muốn có mối liên quan gì tới anh nữa, cực kì không muốn."
Tống Viện nói một cách chém đinh chặt sắt, nhưng khi những lời này rơi vào tai Chu Diễn thì lại trở thành những lời cô đang đùa giỡn cáu kỉnh với anh.
"Tống Viện, giày vò lâu như vậy rồi mà em còn chưa ầm ĩ đủ sao?" Chu Diễn lạnh giọng nói: "Phải có chừng mực, đừng thử thách sự kiên nhẫn của anh."
Nói thêm gì cũng vô ích, Tống Viện không muốn để ý tới anh nữa: "Tránh ra, tôi muốn đi ra ngoài."
"Đáp án của em thì sao?" Chu Diễn hỏi.
Tống viện lui lại, cách anh một khoảng, nghiêm túc nói: "Chu Diễn, tôi muốn chia tay anh."
Chu Diễn nói: "Em ——"
Tống Viện ngắt lời anh: "Chắc hẳn giám đốc Chu không phải loại người cầm được nhưng không bỏ được, sẽ không quấn lấy tôi không thả chứ."
Chu Diễn nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Em đã nghĩ kĩ rồi chứ?"
Sống lưng Tống Viện thẳng tắp trả lời: "Nghĩ kỹ rồi, chắc chắn phải chia tay."
Vừa dứt lời, tiếng chuông điện thoại di động của Tống Viện vang lên, cô lấy điện thoại di động từ trong túi ra, khi nhìn màn hình cuộc gọi thì thấy một dãy số xa lạ, vừa muốn bắt máy thì đầu dây bên kia đã cúp máy, ngay sau đó, một tin nhắn được gửi tới.
Nếu nói lúc trước Tống Viện còn có một chút lưu luyến, sau khi đọc xong tin nhắn thì chút lưu luyến đó cũng đã biến mất, hai mắt cô khép hờ, lông mi run rẩy kịch liệt, dường như không dám tin những gì đã thấy lúc này.
Một lát sau, cô dần dần ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ ngầu hỏi: "Chu Diễn, cô gái anh yêu là ai?"
Chủ đề này Tống Viện đã từng nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần, hỏi anh, có yêu em không? Lần nào cũng bị Chu Diễn tránh né một cách hoàn mỹ, hẹn hò ba năm, Tống Viện chưa hề nghe thấy đáp án một lần nào.
Cô cho rằng người đàn ông tính tình lạnh lùng, da mặt mỏng, không thích nói những lời dỗ ngon dỗ ngọt, thế nên cô cố không hỏi nữa.
Trong lòng cho rằng, anh yêu cô, nếu không phải, dựa vào tính cách của anh thì chắc chắn sẽ không muốn cùng cô bên nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!