"Tống Viện, cô nói vậy là có ý gì?" Cô ta nhìn trái nhìn phải: "Cô đừng có ngậm máu phun người."
"Tôi phun cô đó cô làm gì được tôi?" Cô ngừng một chút: "Chẳng lẽ cô muốn đi báo cảnh sát à? Ôi, lần trước có Chu Diễn đưa cô ra, không biết lần này vào rồi anh ta còn tiếp tục bảo vệ cô nữa không ha?"
Lần trước ra khỏi đồn công an Ngô Hà bị đánh, người đánh cô ta là tên đàn ông khốn kiếp họ Ngô, anh ta ỷ vào mấy đồng tiền dơ bẩn mà mắng chửi cô ta. Cô ta đã không muốn ở bên anh ta từ lâu rồi.
Ngô Hà không muốn đến đồn công an nữa, cao giọng nói: "Tống Viện, cô đừng có quá đáng."
"Tôi quá đáng thế đó." Tống Viện thổi thổi ngón tay: "Ngô Hà, chẳng phải cô thích Chu Diễn à? Thôi được, tôi nhường anh ta cho cô đó."
"Thật sao?" Đáy mắt cô ta sáng lên: "Cô thật sự tình nguyện rời đi à?"
Tối đó quả thật cô ta đã nghe Tống Viện nói chia tay nhưng lại cho rằng cô chỉ đùa thôi, con rùa vàng như Chu Diễn mà ai lại bỏ cho được, rời đi là vờ vịt cả.
Tống Viện hất tóc, nói rất khí phách: "Là tôi không cần anh ta nữa."
Đối với Ngô Hà, điểm này không quan trọng, chỉ cần xác định Chu Diễn đang độc thân là được. Cô ta sốt ruột đi không nhìn đường, bị Nguyễn Văn Văn đưa chân ra ngáng đường.
Một màn vồ ếch diễn ra rất đúng chỗ.
Tống Viện bật cười ra tiếng.
Ngô Hà đứng lên, trừng mắt nhìn họ đầy dữ tợn: "Tống Viện, cô coi chừng đó."
Nếu cô ta không vội đi gặp Chu Diễn thì nhất định phải dạy dỗ Tống Viện cho ra trò.
Cô nhướng mày: "Được, tôi chờ."
Tình huống nhỏ này khiến cô ta tức muốn ói máu bỏ đi.
Nguyễn Văn Văn cười ha hả: "Ha ha, dáng vẻ Ngô Hà lúc nãy buồn cười quá, thật hả giận."
Tống Viện nắm tay cô ấy, chân thành nói: "Văn Văn, cảm ơn cậu."
"Chúng ta là bạn thân mà, cảm ơn gì chứ."
Cô ấy véo mặt cô: "Sau này cậu đã có kế hoạch gì chưa?"
Chỗ ở hiện giờ của cô là do Chu Diễn cấp, mấy ngày nay cô đang dọn đồ, định dọn về chỗ của mình: "Về nhà."
"Còn Chu Diễn thì sao?" Nguyễn Văn Văn cẩn thận hỏi: "Cậu còn…"
"Chia tay rồi." Tống Viện bình tĩnh đáp.
"Thật sự bỏ được à?" Cô ấy sợ cô hối hận: "Hay là cậu suy nghĩ thêm đi?"
"Nghĩ gì nữa chứ?" Cô chỉ cần nhớ đến việc từ trước đến giờ Chu Diễn chưa từng yêu mình, trong lòng lại chua chát vô cùng. Rồi cô nhớ đến giải nữ chính xuất nhất lễ trao giải Kim Phi là do anh bí mật đưa cho Ngô Hà thì sự chua chát đó hoá thành giận dữ. Một tên đàn ông vô tình vô nghĩa như thế cô giữ lại làm gì.
"Không cần nghĩ." Tống Viện nói: "Tớ muốn chia tay với anh ta."
Lời chia tay nói thật dễ dàng nhưng đến khi làm thì lại không dễ như đã nghĩ. Sống cùng nhau ba năm có những kỉ niệm rất đẹp.
Tống Viện xóa sạch những kỷ niệm đó ra khỏi đầu, tự nhủ Chu Diễn không đáng.Tối đó Tống Viện cùng Nguyễn Văn Văn đi ăn tối rồi mới về nhà. Cô vừa ra khỏi thang máy, nhìn lên đã thấy một bóng dáng sừng sững trước cửa. Mắt cô cứng lại, dừng bước.
Chu Diễn nhìn cô với vẻ mặt vô cảm, đáy mắt có cảm xúc không rõ.
Cô dợm bước đến gần, lấy chìa khóa đút vào cửa, nhẹ nhàng xoay chìa, cửa mở ra. Cô cũng không nhìn anh một cái, lướt qua anh đi vào nhà.
Cửa sắp đóng lại thì có một cánh tay vói vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!