Chương 15: (Vô Đề)

Đương nhiên Chu Diễn không ngờ rằng Tống Viện sẽ nói vậy, anh tỏ vẻ ngạc nhiên, nhìn thẳng vào mắt cô muốn thăm dò xem cô có đang nói thật không.

Tống Viện ngẩng cao đầu đón ánh mắt anh, ánh mắt không kiêu ngạo, không xu nịnh.

Thôi Dương thấy tình hình không ổn nên mạnh tay kéo Ngô Hà đi, bây giờ ở đây chỉ còn lại bọn họ.

Anh cũng chỉ ngạc nhiên một lát rồi khuôn mặt lại trở về như ban đầu, anh cho rằng cô đang giỡn nên cất giọng lạnh lùng: "Tống Viện, em làm loạn chưa đủ sao?"

Cô hừ lạnh: "Chu Diễn, anh không hiểu lời tôi nói à? Được, tôi sẽ lặp lại thêm lần nữa."

Cô lau nước mắt ở khoé mắt, thẳng lưng, nhấn mạnh từng chữ: "Chu Diễn, tôi không cần anh nữa, tôi muốn chia tay với anh!"

Nếu câu nói vừa rồi chỉ là lời nói khi tức giận, vậy thì bây giờ tràn ngập chân thành, giọng nói vô cùng khí phách khiến anh nhướng mày. Anh không biết cách dỗ dành, nói trắng ra là không biết cách dỗ Tống Viện, chỉ có thể kìm nén lửa giận.

"Thế này còn không phải là làm loạn à?"

"Được, chẳng phải em muốn nghe ba chữ anh yêu em à? Được, anh nói."

"Anh yêu em, vậy được rồi chứ?"Giọng điệu anh vô cùng qua loa.

Tống Viện cười lạnh: "Không cần, anh để dành tình yêu đó cho người phụ nữ khác đi."

Nói rồi cô xoay người bước đi, bước chân vững vàng đầy kiên quyết.

Đáng tiếc thay, cho đến tận lúc này Chu Diễn vẫn không nhận ra sự nghiêm trọng của việc này. Hoặc giả anh không tin rằng Tống Viện chia tay với mình. Cô yêu anh như vậy sao có thể chủ động chia tay anh chứ.

Cô chỉ đang làm loạn thôi, chỉ cần dỗ tí là xong.

Chu Diễn nghĩ thế đó.

Cuộc họp mặt tối đó vẫn kết thúc trễ như trước. Trước khi ngủ, Chu Diễn gọi điện thoại cho Tống Viện, không phải muốn dỗ à? Được, anh dỗ.

Cuộc đầu tiên, không ai bắt máy.

Cuộc thứ hai, đối phương từ chối cuộc gọi.

Cuộc thứ ba, tắt máy.

Anh nhếch môi, nhớ ra điều gì đó, gọi cho Thôi Dương: "Lúc trước tôi bảo cậu mua trang sức ngọc bích cậu đã mua chưa?"

Thôi Dương: "Mua rồi."

Chu Diễn: "Ngày mai đưa cho cô Tống đi."

Phụ nữ ấy mà, dỗ dành là được.

Nếu cô thích trang sức ngọc bích thì anh tặng cho cô.Hôm sau, Tống Viện đang ngủ thì bị đánh thức, cô không kiên nhẫn ra mở cửa: "Ai đó?"

Thôi Dương mỉm cười lấy lòng: "Cô Tống, là tôi."

Cô khoanh tay nhìn anh ấy: "Có chuyện gì?"

Anh ấy đi với Phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy, ăn nói vô cùng khéo léo, mỉm cười tủm tỉm đáp: "Đúng lúc tôi đi ngang qua thôi. Tôi vào nhà uống ly nước được không?"

Cô từ chối: "Không được."

Nếu cô đã quyết định cắt đứt quan hệ với Chu Diễn vậy thì tốt nhất là cũng không có liên hệ gì với những ai liên quan đến anh.

Đặc biệt là Thôi Dương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!