Chương 14: (Vô Đề)

Chu Diễn chưa kịp hiểu chuyện gì, hoặc có thể anh không hề nhớ chuyện chiếc nhẫn mà Tống Viện nói là chuyện gì: "Hả, nhẫn gì vậy?"

Không nhớ ư.

Quả nhiên.

Hứ.

Tống Viện tự cảm thấy nực cười, những lời cô tự lừa dối bản thân rằng Chu Diễn yêu mình, giờ trở thành thật một trò cười, anh thật sự yêu cô sao?

"Chu Diễn, rốt cuộc em chiếm bao nhiêu phần trong tim anh?"

Chu Diễn nhẹ nhàng nói: "Có phải em không được khỏe không?"

Trong mắt anh, chỉ khi không được khỏe Tống Viện mới trở nên như vậy, giống như đưa trẻ đòi kẹo nhưng không được vậy.

Anh không thích dáng vẻ này của cô, thậm chí cảm thấy phiền.

"Đúng vậy, em không được khỏe, cho nên Tống Viện hỏi: "Anh có thể đến đoàn phim thăm em không?"

Chu Diễn chỉ muốn gọi điện cho cô chứ anh chưa từng nghĩ đến việc đến thăm đoàn phim, hơn nữa công việc của anh bận như thế, làm gì có thời gian rời khỏi Nam Thành chứ.

"Viện Viện, đừng gây sự nữa."

Nụ cười trên mặt Tống Viện càng lộ vẻ giễu cợt, thấy chưa, mỗi lần cô yêu cầu anh, anh đều cho rằng cô đang gây sự, câu cửa miệng lúc nào cũng là câu đó "Viện Viện, đừng gây sự nữa."

Anh cảm thấy cô đang gây sự, vậy nếu cô không gây sự, thì sẽ chẳng còn gì để nói rồi.

"Anh vẫn chưa trả lời, rốt cuộc anh có thể đến hay không?" Tống Viện hỏi thêm lần nữa, cô muốn Chu Diễn chính miệng nói, trước đây đều là cô nhượng bộ, cô dỗ dành, hôm nay cô muốn anh phải nói gì đó.

"Tống Viện." Giọng Chu Diễn trở nên nặng nề: "Từ khi nào em lại trở nên gây sự vô cớ như này vậy."

"Em gây sự vô cớ sao?" Tống Viện hỏi anh: "Em chỉ đang hỏi bạn trai em khi nào có thể đến thăm em, như vậy mà gọi là gây cớ vô sự hả? Vậy giám đốc Chu à, xin anh cho em biết, thế nào mới không phải gây sự vô cớ?"

Dừng một lúc rồi cô lại hỏi tiếp: "Biến bản thân thành chim hoàng yến, không dám nói gì hay làm gì, chỉ ngoan ngoãn chờ anh đến à? Hả? Là vậy đúng không?"

"Chu Diễn, anh muốn em như vậy sao?"

Chu Diễn trầm mặc, trả lời câu hỏi đó: "Tống Viện, đủ rồi đó."

Tống Viện đột nhiên cảm thấy, cô thật sự chịu đủ rồi, cô đang định nói thêm gì đó thì bên kia vang lên giọng nói lạnh lùng của Chu Diễn: "Anh còn có việc, lát nữa anh gọi lại cho em sau."

Hai từ "lát nữa" thường sẽ là không bao giờ.

Tống Viện biết, muốn Chu Diễn chủ động gọi điện cho cô là điều không thể nào, hôm nay cô vừa xuất viện, cô còn phải quay phim nữa, trước mắt không phải là lúc quá để tâm đến chuyện này, hoàn thành công việc trước mới là tốt nhất.

Sau khi trở về, cô lao mình vào công việc, đạo diễn thấy cô lao lực như vậy, những lời trách móc biến thành những lời động viên, khen ngợi cô chắc chắn sẽ phát triển vượt bậc trong tương lai.

Tống Viện không nghĩ xa vời, cô chỉ muốn hoàn thành công việc trước mắt, sau đó…

Cúi đầu liếc nhìn điện thoại, màn hình yên tĩnh không có gì, không có gì cả, ba ngày rồi, Chu Diễn cũng không gọi cho cô một cuộc, không gửi cho cô một tin nhắn cũng, giống như… Giống như cuộc tranh cãi hôm đó của hai người không tồn tại vậy.

Anh biến mất không một dấu vết.

Trong phòng họp của Tập đoàn Chu Khang.

Chu Diễn đang rất tức giận, ném tài liệu khắp sàn, các nhân viên cấp cao như đang đối mặt với kẻ địch, mồ hôi chảy từ trán xuống cổ, ướt sũng cả bộ âu phục.

Chu Diễn bước ra ngoài, có người ngăn Tiểu Thôi, hỏi nhỏ: "Thư kí Thôi, giám đốc Chu sao vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!