Hạo Hạo nói: "Đến nhà dì Tề Duyệt."
Nựu Nựu không về nhà, Hạo Hạo càng lo lắng hơn.
Trùng hợp là hôm đó trời mưa, mưa rất to, Hạo Hạo lo lắng căng thẳng.
Thời gian cứ thế trôi qua, một tiếng sau Nựu Nựu đã về, bộ đồng phục học sinh ướt sũng.
Hạo Hạo mở cửa bước xuống xe, chạy về phía Nựu Nựu, lớn tiếng hỏi: "Cậu đi đâu vậy?"
Nựu Nựu khóc càng to hơn, Hạo Hạo cởi áo của mình khoác cho Nựu Nựu, dỗ dành cô: "Ngoan, đừng khóc, đừng khóc nữa."
Nựu Nựu không dỗ được, càng dỗ khóc càng to hơn.
Hạo Hạo không còn cách nào khác đành bế cô lên xe, tài xế bật máy sưởi, Hạo Hạo lau tóc cho cô, không dám nói thêm một lời trách móc nào.
Thật ra cậu không muốn hung dữ với cô, cậu lo lắng, sợ cô sẽ xảy ra chuyện.
Nựu Nựu không khóc nữa, bĩu môi nhìn cậu: "Cậu có phải không cần tớ nữa không?"
Hạo Hạo không biết Nựu Nựu đang nghĩ gì, xoa đầu cô: "Làm sao tớ không cần cậu được."
Nựu Nựu: "Không đúng, cậu chính là không muốn quan tâm tớ."
Hạo Hạo giải thích: "Không có, tớ chưa bao giờ muốn không quan tâm cậu."
Nựu Nựu cười trong nước mắt: "Thật sao?"
Hạo Hạo gật đầu: "Thật."
Sau khi tạnh mưa, Nựu Nựu mới vào nhà.
Tối hôm đó, Hạo Hạo nhận được điện thoại của Nựu Nựu, cô hỏi anh: "Sao cậu lại tức giận như vậy?"
Hạo Hạo dựa vào đầu giường, tìm đại một lý do: "Sợ cậu ảnh hưởng việc học."
Nựu Nựu nghe xong có chút hụt hẫng: "Chỉ bởi vì học tập thôi sao? Không còn gì khác?
Hạo Hạo hỏi: "Cậu còn muốn gì nữa sao?"
Nựu Nựu nói: "Không có, cúp máy đây."
Hạo Hạo nhìn màn hình điện thoại tối đen, muốn nói: Cậu không thích Nựu Nựu qua lại với những cậu con trai khác.....
Không biết từ lúc nào, dường như không còn chàng trai nào tỏ tình với Nựu Nựu nữa, đồng thời cũng không còn cô gái nào gửi thư tình cho Hạo Hạo nữa.
Mặc dù Nựu Nựu cảm thấy thật kỳ lạ nhưng cũng không suy nghĩ nhiều.
Chớp mắt đã tới lớp 12, Hạo Hạo có kế hoạch sang Mỹ du học, cậu muốn đi cùng Nựu Nựu, Nựu Nựu không có quá nhiều yêu cầu về học tập nhưng có thể luôn ở bên Hạo Hạo, cô vẫn rất vui vẻ.
Thường Bân có chút không yên tâm nên không đồng ý.
Đương nhiên, điều anh ta quan tâm nhất chính là không thể để tên nhóc nhà họ Tiêu được lợi.
Hạo Hạo biết rằng vấn đề là ở cậu, vì vậy đã tìm riêng Thường Bân, không ai biết họ đã nói cái gì nhưng cuối cùng Thường Bân cũng đã đồng ý.
Vào ngày rời Paris, Nựu Nựu đã khóc, Tề Duyệt dặn dò Hạo Hạo rằng hãy chăm sóc cho Nựu Nựu thật tốt, Hạo Hạo nói: "Dì yên tâm, con sẽ chăm sóc cho Nựu Nựu thật tốt."
Cuộc sống đại học không dễ dàng như Nựu Nựu nghĩ, họ vẫn có bài tập chưa làm xong, có bài học chưa bao giờ nghe hết, điều tốt duy nhất là cô có thể sống chung với Hạo Hạo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!