Chương 133: (Vô Đề)

Đàm Vũ vẻ mặt có chút không giải thích được, không phải không thích, mà là quá thích, sợ... Tất cả rủi ro chưa biết.

Cô nghĩ đến lần tai nạn đó, nhớ lại hình ảnh Tiêu Thần mang ống dẫn, những bước thăm dò của cô lùi lại, cô rất nhút nhát, không chịu được bất kỳ bất trắc nào.

"Nếu đã thích, tại sao lại không kết hôn?" Tề Duyệt nói: "Kết hôn sinh con với người mình yêu là chuyện vô cùng hạnh phúc, Tiểu Vũ, đừng để bản thân phải hối hận."

Ánh mắt Đàm Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, trên đường lá cây bay lả tả, vô tình rơi xuống trước mặt cô gái, cô cười vươn tay ra đón lấy, người đàn ông bên cạnh dịu dàng nhìn.

Đôi mắt tràn đầy sự dịu dàng.

Mỗi khi Tiêu Thần nhìn cô, cũng luôn có ánh mắt đó.

Lá bay lên rơi xuống đầu đứa trẻ, người mẹ cười nhặt cho con, đứa con cười nói gì đó, người mẹ ngồi xuống hôn lên khuôn mặt non nớt của con, đứa con cũng nâng mặt mẹ lên hôn.

Hình ảnh ấm áp hạnh phúc lọt vào đáy mắt của Đàm Vũ, hóa ra... Đây chính là hạnh phúc.

Tề Duyệt cũng nhìn thấy cảnh này, cười nói: "Đợi sau khi đứa con của em lớn lên, em cũng dắt tay nó đi dạo. Cảm giác nhất định rất tuyệt vời."

Có lẽ là bầu không khí quá đẹp, đêm nay Tiêu Thần lại cầu hôn nhưng Đàm Vũ không có làm bộ như không nghe thấy nữa, mà là trả lời anh.

Cô nhìn có vẻ rất lo lắng, nuốt nước bọt, hai tay đan vào nhau, nói: "Anh thật sự muốn bắt đầu một gia đình với em sao? Em còn có rất nhiều khuyết điểm, trí nhớ cũng không tốt lắm, đồ ăn em nấu cũng không ngon, em cho anh thời gian suy nghĩ, bây giờ rút lại lời đã nói, cũng không muộn."

Tiêu Thần vui mừng khôn xiết, ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng nói: "Nghĩ xong hết rồi. Anh chỉ muốn ở bên em, khuyết điểm của anh cũng rất nhiều, trí nhớ của em không tốt cũng không sao, nấu ăn không ngon cũng không sao cả, những điều này anh đều làm được, chỉ cần em vui là được."

"Anh cưới em, chỉ muốn em được hạnh phúc, những điều khác, không cần."

"Vậy em đồng ý lấy anh chưa?"

Ánh mắt Tiêu Thần nóng rực, lời nói chân thành, lúc này Đàm Vũ trong lòng tràn đầy cảm động, cô khẽ gật đầu: "Được."

Tiêu Thần giống như sợ cô rút lời, không biết từ đâu lấy ra chiếc nhẫn, không nói gì đeo vào ngón áp út cho cô: "Một khi đã đeo là đeo cả đời, giữa chừng không được tháo ra."

Đàm Vũ ôm cổ anh, hôn lên môi anh: "Anh cũng vậy, không được chạy giữa chừng đâu đấy."

Tiêu Thần cắn môi cô: "Yên tâm, cả đời này anh không bao giờ chạy."

Tiêu Thần đã chuẩn bị một buổi cầu hôn vô cùng lãng mạn nhưng lại xảy ra sự cố vào ngày này, Đàm Vũ đã bất tỉnh trên đường đến đó, Tiêu Thần nhận được điện thoại liền vội vã đi bệnh viện.

Trong bệnh viện, anh còn nghe được một tin sốc hơn, Đàm Vũ đã có thai.

Tiêu Trần: …

Lúc này có cảm giác gì?

Vui mừng, vui vẻ, muốn hét lên rằng anh sắp được làm cha rồi.

Anh bế Đàm Vũ lên, xoay cô vòng vòng.

Chiều ngày hôm đó, Tiêu Thần đưa Đàm Vũ đi lấy giấy chứng nhận kết hôn, chưa từng có giấy chứng nhận nào khiến người ta phấn khích như vậy, Tiêu Thần đã khóa giấy chứng nhận vào két sắt.

Thỉnh thoảng sẽ lấy nó ra để xem.

Anh gác lại tất cả công việc, chuyên tâm ở nhà với Đàm Vũ chờ sinh, ý của bà Tiêu là tranh thủ lúc bụng của Đàm Vũ chưa lớn thì có thể làm lễ trước.

Nhưng Tiêu Thần muốn cho Đàm Vũ những gì tốt nhất, anh không muốn qua loa như vậy, sau khi bàn bạc, quyết định sau khi sinh em bé xong sẽ tổ chức. Kể từ đó, Tiêu Thần còn có một việc nữa, đó là chuẩn bị cho đám cưới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!