Anh yêu em, cam tâm tình nguyện.
Sáu tháng trước, sau khi vụ tai nạn xảy ra.
Đàm Vũ liên tục có một giấc mơ giống như vậy, trong giấc mơ, Tiêu Thần bị xe máy tông bay lên, sau khi rơi xuống đất, vang ầm lên, cô chạy đến ôm anh, cầu xin anh đừng ngủ, không được ngủ.
Máu chảy khắp mặt anh, miệng không ngừng phun ra máu nhưng cho dù như vậy, anh vẫn không quên an ủi cô, nắm tay cô nói, anh không sao, anh rất tốt, đừng khóc.
Cô rất sợ, chưa bao giờ sợ hãi như thế này, dường như bất cứ lúc nào cũng không thể thở được.
Xe cấp cứu còn chưa tới, cô nhìn Tiêu Thần tái nhợt còn hơn tờ giấy, trong lòng như có một cục đá đè lên: "Anh, nói chuyện với tôi đi, anh à, anh đừng ngủ, anh, không phải anh thích tôi sao, chỉ cần anh tỉnh dậy, chúng ta, chúng ta sẽ ở bên nhau."
Đừng ngủ, đừng ngủ mà.
Tiêu Thần vẫn ngủ thiếp đi, hai tay buông thõng trên mặt đất.
Hình như có hai bóng đen vụt qua, bọn họ nói muốn mang Tiêu Thần rời đi, cô không đồng ý, khóc lóc van xin bọn họ đừng mang anh đi, bọn họ nói là do cô không trân trọng, vốn dĩ hai người có cơ hội ở bên nhau.
Cô càng hối hận, khóc càng nhiều hơn.
Giấc mơ đến đây, cô mở mắt ra, trước mặt cô là Tiêu Thần đang ngủ say, nếu như không nhìn thấy ống dẫn trên người anh, sẽ thật sự cho rằng anh chỉ đang ngủ mà thôi.
Bác sĩ đến hối thúc, cô phải mau chóng rời đi, cô thật sự không muốn rời đi nhưng vẫn phải rời đi.
Trước khi đi cô nói: "Anh, anh tỉnh lại đi, chỉ cần anh tỉnh lại, tôi sẽ ở bên anh mãi mãi."
Tiêu Thần nằm trên giường bệnh không có phản ứng nào, Đàm Vũ rất đau lòng.
Lại là một ngày dùng nước mắt rửa mặt, Tề Duyệt thấy mắt cô đỏ hoe, rất lo lắng: "Đừng như vậy nữa, chị phải chăm sóc tốt cho mình thì mới có thể lo cho Tiêu Thần được."
Đạo lý cô đều hiểu nhưng cô không thể không buồn, người cô thích nhất đang chiến đấu với tử thần, anh bị thương chỉ vì cứu cô.
Đều do cô.
Đàm Vũ rất tự trách chính mình, loại tự trách này như ngọn núi chèn ép lấy cô, cô thật sự sắp không thở được nữa rồi.
Nếu như có thể, cô thật muốn đổi tính mạng của mình cho Tiêu Thần, đáng tiếc trên đời không có nếu như, cũng không có liều thuốc hối hận.
Bên phía bệnh viện lại gọi điện thoại đến, nói rằng tình trạng của anh không được tốt, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm, cô đến bệnh viện, ở bên ngoài không rời nửa bước, nghe thấy tiếng máy móc bên trong, tim co thắt lại.
Bà Tiêu đang khóc, hai mắt vừa đỏ vừa sưng, Đàm Vũ ôm lấy bà: "Mẹ nuôi, con xin lỗi."
Bà Tiêu lắc đầu: "Không liên quan gì đến con."
Kể từ khi Tiêu Thần gặp tai nạn cho đến giờ, bà Tiêu không hề trách cô tiếng nào, Đàm Vũ càng cảm thấy áy náy hơn, do cô, tất cả đều là do cô hại.
Hơn mười phút sau, bác sĩ đi ra, trầm giọng nói: "Lần này coi như đã vượt qua, lần sau còn chưa biết, mọi người phải chuẩn bị sẵn tâm lý."
Đàm Vũ cầu xin bác sĩ nhất định phải cứu Tiêu Thần.
Bác sĩ nói: "Chuyện này còn phụ thuộc vào ý chí sống của bệnh nhân."
Đàm Vũ mặc bộ đồ bảo hộ đi vào, nắm lấy tay Tiêu Thần, nói rất nhiều, cuối cùng cô nói: "Nếu như anh chết, tôi cũng sẽ không sống nữa."
Nói xong, cô hình như cảm nhận được ngón tay của Tiêu Thần cử động.
Đầu tiên là ngón trỏ, sau đó là ngón cái, ngón giữa, Đàm Vũ gọi bác sĩ, sau khi kiểm tra một lượt, bác sĩ nói: "Chúc mừng bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch."
Đàm Vũ đã khóc trong niềm vui, anh, cuối cùng cũng sống lại rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!